Một tháng sau.

“Các ngươi tới Liêu Thành làm gì? Xuất trình danh thiếp.”

Thị vệ canh cổng thành đưa tay ngăn chúng ta lại.

Mục Phong lấy một tờ danh thiếp từ hành lý ra rồi nói:

“Ta là một du y. Đây là thư tay của Tề thái y ở Thái y viện, còn người phía sau là d.ư.ợ.c đồng của ta, đi cùng với ta.”

Thị vệ nhận lấy danh thiếp, kiểm tra không có vấn đề mới cho chúng ta vào thành.

Thật ra ba ngày sau khi Hoàng Phủ Tương Nghi xuất phát, ta đã m/ua một con ngựa rồi lén lên đường một mình.

Mấy ngày trước, khi dừng chân nghỉ ngơi ở Hạng Thành bên cạnh, ta nghe người ta nói Liêu Thành đã đóng cổng hơn nửa tháng.

Trừ tình huống đặc biệt, người bên trong không được ra, mà người bên ngoài cũng không thể vào.

Đúng lúc ta đang đ/au đầu không biết phải làm sao thì gặp Mục Phong cũng đang chuẩn bị tới Liêu Thành.

Ngoài những đồng liêu trong Nhiếp Chính Vương phủ, hắn là người bạn duy nhất ta quen.

“Che miệng mũi lại. Trên này đã bôi th/uốc.”

Mục Phong đưa cho ta một tấm vải có mùi khó ngửi.

“Trước khi vào thành chúng ta đã nói rồi. Tuy ta không biết ngươi chạy tới Liêu Thành làm gì, nhưng nếu đã đưa ngươi vào thì ta cũng phải đưa ngươi ra an toàn.”

“Ừm, ta sẽ không chạy lung tung.”

Ta buộc khăn che mặt rồi theo hắn đi vào khu cách ly.

Bên trong, từng b/ệnh nhân sắc mặt trắng bệch đang nằm trên những chiếc giường gỗ dựng tạm.

Vì phòng ở trong khu cách ly không đủ, những người b/ệnh nhẹ được bố trí ngay trong sân. May mà hiện giờ đang là mùa hè, ban đêm không quá lạnh, nếu không tình hình chỉ càng thêm khó khăn.

Nhìn bố cục, nơi này hẳn là biệt viện ngoại ô của một gia đình phú quý dùng để nghỉ ngơi vui chơi.

Có thể khiến loại gia đình như vậy cam tâm tình nguyện hiến cả biệt viện làm nơi cách ly, e rằng trong Liêu Thành cũng chỉ có một người làm được.

“Lão sư, cuối cùng người cũng tới rồi!”

Một người đeo khăn che mặt, mặc quan phục Thái y viện vội vàng chạy từ trong phòng ra.

Hai mắt người ấy đầy tơ m/áu, dưới mắt thâm đen, nhìn qua liền biết đã rất lâu không được nghỉ.

“Đây là b/ệnh án ghi chép gần hai mươi ngày. Những b/ệnh nhân nhẹ liên tục sốt nhẹ, người b/ệnh nặng thì sùi bọt mép, toàn thân co gi/ật.”

“Mấy ngày nay ta vẫn luôn điều chỉnh phương th/uốc, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng ngăn tình trạng tiếp tục x/ấu đi.”

Mục Phong nhíu mày.

“Lúc vừa vào đây ta đã xem sơ qua tình trạng của họ. Các ngươi chưa từng nghi ngờ đây không phải dị/ch bệ/nh mà là trúng đ/ộc sao?”

Tề thái y khẽ thở dài.

“Đã từng nghi ngờ.”

“Mấy ngày trước Nhiếp Chính Vương đã phái người kiểm tra từng giếng nước trong Liêu Thành, cùng nhà của những người phát b/ệnh, nhưng không phát hiện điều gì bất thường.”

“Trương viện chính cũng đi cùng, hẳn không thể sai.”

“Ta biết rồi.”

Mục Phong xoay người chỉ vào ta.

“Ta đi xem những b/ệnh nhân nặng trước. Tiểu Tề, ngươi dẫn hắn tới chỗ sắc th/uốc, tìm chút việc cho hắn làm, đừng để hắn chạy lung tung.”

Nói xong, hắn xách hòm t.h.u.ố.c đi thẳng vào gian phòng bố trí b/ệnh nhân nặng, để lại ta và Tề thái y đứng tại chỗ bốn mắt nhìn nhau.

Tề thái y chỉ tay về phía khu sắc th/uốc.

“Ngươi ở đó trông th/uốc, đừng chạy lung tung. Ta còn phải quay lại, có chuyện gì thì tìm Lý thái y, chính là lão nhân tóc bạc đứng xa nhất bên kia.”

“Được, ta sẽ không gây phiền phức.”

Hai ngày tiếp theo, nhiệm vụ mỗi ngày của ta chính là ngồi đây sắc th/uốc.

Mục Phong bận tới mức hai ngày không chợp mắt, đương nhiên cũng chẳng có thời gian quản ta.

Vừa rồi Lý thái y cũng bị người gọi đi, nghe nói hình như có người nào đó bị lây b/ệnh.

Trước khi đi, ông ấy bảo ta sắc một thang th/uốc, sau khi xong thì trực tiếp đưa tới gian phòng phía nam nhất.

Ta sắc xong t.h.u.ố.c rồi bưng về phía nam.

Còn cách căn phòng khoảng năm mươi mét, ta đã nhìn thấy Lý thái y đang sốt ruột đứng ngoài cửa.

Ta vội vàng đi nhanh thêm vài bước, nhưng vừa tới cửa đã lập tức thắng gấp, bát t.h.u.ố.c trên tay suýt nữa đổ xuống đất cúng Thổ Địa.

C/ứu mạng.

Người bên trong sẽ không phải Hoàng Phủ Tương Nghi đấy chứ?

Hai thị vệ trước cửa đeo chính là tín vật của thân vệ Nhiếp Chính Vương!

“Mau mau mau, vào nhanh đi, đứng ngây ở cửa làm gì?”

Lý thái y lập tức kéo tay ta định lôi vào.

Ta hoảng hốt dùng sức lùi lại.

“Lý… Lý thái y, hay là ngài đưa t.h.u.ố.c vào đi. Ta còn phải quay lại sắc th/uốc.”

Trời đất ơi.

Ta còn chưa muốn c.h.ế.t sớm như vậy.

Chuyện ta lén trốn khỏi kinh thành cũng không biết có ai báo cho Hoàng Phủ Tương Nghi chưa. Bây giờ mà bước vào để ngài ấy nhìn thấy thì khác gì tự tìm đường c.h.ế.t?

“Vào đây.”

Giọng nói quen thuộc từ trong phòng truyền ra.

Giọng Hoàng Phủ Tương Nghi nghe có vẻ vô cùng yếu ớt, nhưng vẫn lạnh lẽo và tràn đầy áp lực, khiến ta giữa buổi chiều hè nóng bức lại lạnh tới mức cả người nổi da gà.

“Mau vào đi.”

Lý thái y nhìn ta bằng ánh mắt h/ận sắt không thành thép.

Ta chỉ có thể cười gượng.

Ta biết ông ấy muốn cho ta cơ hội lộ mặt trước Nhiếp Chính Vương để biểu hiện một chút.

Nhưng ông ấy đâu biết ta vốn chính là người của Nhiếp Chính Vương, hơn nữa còn là kẻ tự ý trốn khỏi phủ.

“Tiêu Cẩm, vào đây.”

“Khụ khụ…”

Giọng Hoàng Phủ Tương Nghi lại truyền ra, kèm theo một trận ho.

Ta nhắm mắt với vẻ xem cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, hít sâu một hơi rồi quay người bước vào phòng.

Hoàng Phủ Tương Nghi đang dựa vào tường, nhắm mắt ngồi trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi khô nứt.

Bên cạnh giường là Mục Phong và một đám thái y.

Thanh Diệp cũng đứng ở đó, liên tục nháy mắt ra hiệu cho ta.

Ta cúi đầu, chậm chạp từng bước một dịch về phía trước, khóe mắt lén quan sát sắc mặt Hoàng Phủ Tương Nghi.

May mà sắc mặt ngài ấy không thay đổi quá nhiều, chỉ nhíu mày.

Không sao, nhìn thế này chắc tội của ta vẫn chưa đáng c.h.ế.t.

Ta không ngừng tự an ủi trong lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
8 Người lùn Chương 8
12 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bảo bảo Đông Bắc đưa tôi về nhà họ Chu

Chương 7
Để nhường chỗ cho ánh trăng sáng của Tam gia dọn vào biệt thự, tôi nhận tiền bồi thường, xách hành lý ra sân bay, thậm chí đã hẹn xong là xuống máy bay sẽ đi phá thai ngay. Vừa định bước vào cửa an ninh, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói đậm chất Đông Bắc vang lên: "Ối giời ơi! Mẹ ơi! Đừng đi! Mẹ bay chuyến này là vứt đi mấy ngàn tỉ đấy!" "Chu Tam gia trông có vẻ tài giỏi, thực ra bệnh viện đã nói từ lâu rồi, cả đời này ông ta định sẵn là tuyệt hậu! Trên đời này chỉ còn mỗi mình con là mầm độc duy nhất thôi!" "Cô ánh trăng sáng kia căn bản không có ý tốt! Cô ta chỉ chờ ông già họ Chu chết để nuốt trọn gia sản thôi!" "Mẹ, mau quay đầu lại! Cầm chắc đống gia sản này trong tay, sau này cả giới giải trí đều phải nhường đường cho chúng ta, thế mới gọi là có mặt mũi chứ!" Tôi siết chặt vé máy bay, đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu. Chỉ còn lại một mầm độc duy nhất? Gia sản mấy ngàn tỉ của nhà họ Chu... tương lai đều thuộc về hai mẹ con tôi sao? Tôi xé đôi vé máy bay, cúi đầu đặt tay lên bụng. Con à, con tính toán không sai chút nào. Đây đâu phải mang thai bình thường, rõ ràng là trong bụng mẹ đang mang theo một tiểu tổ tông biết đẻ ra tiền. Đi thôi, mẹ đưa con quay về giữ lấy gia sản!
Báo thù
Hiện đại
Dị Năng
0
Mầm non nhỏ Chương 7