Trong thùng rác tại quầy th!t lợn ở chợ, đống mỡ vàng giống mỡ gà kia hóa ra lại là mô người.
Nhận được tin báo, đội trưởng Hình lập tức có mặt tại hiện trường.
Thấy đồng nghiệp cũ xuất hiện, mẹ thở phào nhẹ nhõm.
"Lão Hình, chuyện này không nhỏ đâu."
Đội trưởng Hình nhíu mày gật đầu.
Phát hiện mảnh th* th/ể vụn tại quầy th!t ở chợ, bất kỳ từ nào trong đó cũng đủ khiến cả thành phố đi/ên đảo.
Để tránh gây hoang mang cho người dân, đội trưởng Hình phong tỏa toàn bộ các quầy th!t trong chợ.
Đội trưởng Hình hỏi mẹ tôi: "Nhiều mẫu vật thế này, cô cần bao lâu để giám định?"
Mẹ tôi nét mặt nghiêm túc, bà vốn là một bác sĩ pháp y tận tâm và trách nhiệm.
"Ít nhất hai ngày."
Tôi thầm thở phào, với năng lực của mẹ, nhất định sẽ sớm bắt được hung thủ cho tôi.
Vầng trán đội trưởng Hình cũng giãn ra chút ít.
"Cô thu xếp việc nhà đi, mấy ngày này ở lại cục làm việc nhé."
Mẹ tôi gật đầu, lấy điện thoại ra.
Vừa bắt máy, vị nữ pháp y khô khan nghiêm nghị bỗng trở nên dịu dàng ân cần.
"Vân Nhu, mẹ phải tăng ca mấy hôm nay. Con ở nhà ngoan, tuyệt đối đừng ra ngoài, có việc thì liên lạc với chú Vương nhà đối diện nhé?"
Căn dặn cặn kẽ xong, mẹ mới yên tâm cúp máy.
Đội trưởng Hình thấy bà quay người định lên xe, vội gọi lại.
"Cô không gọi cho Niệm Niệm dặn dò gì sao? Bảo nó cẩn thận chút."
Mặt mẹ tôi đột nhiên tối sầm:
"Con bé ch*t ở ngoài kia càng tốt, tôi mãi mãi không muốn gặp mặt nó nữa."
Tôi bật cười chua chát.
Hóa ra linh h/ồn cũng biết đ/au!
Mẹ tôi nói sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy tôi, nhưng tôi đang đứng ngay trước mặt bà.
Những mẫu vật bà đang chăm chú nghiên c/ứu, rất nhiều đã từng là một phần cơ thể tôi.
Chỉ là mẹ vẫn chưa nhận ra mà thôi.