Hẹn Ước Lính Cứu Hoả

Chương 12

30/09/2024 20:23

Tôi và Tống Triết ngồi chờ từ lúc hoàng hôn cho đến khuya, chỉ đợi được một cuộc điện thoại từ mẹ tôi.

"An An, tối nay bố mẹ không về đâu, ở xưởng có chút chuyện. Con ở nhà ngoan nhé. Tiện thể dọn dẹp nhà cửa đi, sáng mai nhà thông gia sẽ đến thăm, đừng để bừa bộn. Con dậy sớm một chút, trang điểm và mặc chiếc váy hồng mẹ m/ua hôm qua đi nhé."

Chít tiệt, tôi và Tống Triết đang ở nhà, ngày mai phải đối mặt cùng đối tượng định hôn của tôi, đây là một trận chiến khủng khiếp thế nào?

Tôi và Tống Triết nhìn nhau, anh ngượng ngùng ho khẽ.

"Không sao, lát nữa anh sẽ đi."

"Đi thế nào? Trời đã tối rồi, anh trượt xuống bằng dây thì đơn giản, nhưng leo lên lại rất nguy hiểm."

Tôi nhào lên ôm ch/ặt eo Tống Triết.

"Không được đi."

Tống Triết cười bất lực.

"Anh xin phép đội để ra ngoài, giờ anh phải về báo cáo lại. An An, anh sẽ ra từ cửa chính, anh biết mở khóa."

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.

"Lát nữa nhớ khóa cửa lại nhé, sáng mai anh cũng sẽ qua đây. Chuyện đăng ký kết hôn không cần vội, anh sẽ nhận được sự đồng ý từ bố mẹ em."

Tôi gật đầu, lưu luyến nhìn theo bóng dáng Tống Triết rời đi.

Tống Triết thực sự rất đẹp trai, người vừa đẹp trai, tam quan lại chính trực, nhân phẩm cũng tốt nốt. Tôi đã nhặt được bảo bối rồi, bất kể ngày mai bố mẹ có nói gì, tôi nhất định sẽ không gả cho ai khác ngoài Tống Triết.

Trước khi ngủ, tôi mở WeChat, thấy Tống Tiểu Vũ gửi một loạt tin nhắn thoại 60 giây. Tôi nghe vài cái, hình như nói nhà có chuyện gì đó, giọng nói tự tin của Tiểu Vũ cứ văng vẳng bên tai.

"Chị dâu yên tâm, em sẽ giải quyết hết, cứ giao cho em!"

Tôi mơ màng ngủ thiếp đi mà hoàn toàn không hiểu cô ấy nói gì.

Sáng hôm sau, tôi dậy trang điểm, thay chiếc váy mà mẹ m/ua, rồi ngồi yên trên sofa chờ đợi.

Vì đối phương là ân nhân c/ứu mạng của bố, nên lễ phép cần thiết vẫn phải có. Nhưng tôi nhất định phải thể hiện rõ thái độ của mình rằng, tôi sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này.

Đến buổi sáng, bố mẹ tôi xách theo một đống đồ ăn trở về, hài lòng nhìn qua một lượt phòng khách.

"Dọn dẹp cũng không tệ, mau, pha ba tách trà, họ đã đến dưới nhà rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm