Phà Âm Dương

Chương 16

06/05/2025 13:37

Sau khi đưa tôi về nhà, chú Hạ cho tôi số điện thoại của chú, nói rằng nếu có chuyện gì thì có thể liên lạc với chú ấy.

Nhìn bà ngoại đang bận rộn bên ngoài, tôi do dự mở miệng:

"Bà ngoại..."

"Ôi, có chuyện gì vậy?"

Bà ngoại thò đầu vào nhìn tôi: "Cháu gái của bà cần gì à?"

"Bà ngoại, bà có thể dẫn cháu đi thăm mẹ của Vương Nhị Đản được không?"

"..Mộng Mộng, mẹ của Vương Nhị Đản... đã mất rồi."

"Hả? Khi nào vậy ạ?"

"Chính là sau khi cảnh khuyển tìm thấy h/ài c/ốt con trai, khai quật lên được mấy ngày thì bà ấy mất."

Nhìn vẻ mặt buồn bã của tôi, bà ngoại bước tới ôm lấy tôi an ủi:

"Yên tâm đi, dì ấy ra đi rất thanh thản. Lúc phát hiện ra, dì ấy nằm trên hố, mặc bộ đồ mới, ôm ch/ặt bình tro cốt của đứa nhỏ, nở nụ cười mà ra đi."

Mẹ của cậu ấy, đã đi đoàn tụ với cậu ấy rồi.

Đến tận khi đêm khuya yên tĩnh, tôi mới lấy ra chiếc phong bì da bò mà mình tìm thấy dưới bia m/ộ.

Bên trong có mấy cuộn phim, một cuộn băng từ, và một phong bì nhỏ khác, đựng vài sợi tóc.

Tôi nhìn những thứ đó, nhất thời không biết phải làm sao...

Dù tôi đã trải qua nhiều chuyện hơn những cô bé cùng tuổi, nhưng những thứ này... đã vượt quá khả năng rồi!

Hắc Hắc nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của tôi, lắc đầu:

"Cho nên, vì sao cô ấy nói đợi ngươi lớn rồi mới kể? Bây giờ ngươi hiểu rồi chứ?"

Hiểu rồi, có những chuyện, chưa đủ tuổi thì thật sự không thể gánh nổi.

Tôi tìm một chiếc túi nhựa kín, bọc phong bì da bò lại cẩn thận, rồi trịnh trọng nhét vào balô, nghiêm túc nói với balô của mình:

"Nhất định tôi sẽ học thật giỏi, lớn lên thật tốt, nhất định sẽ giúp được mọi người."

Sau khi quay lại trường, tôi nhờ Hắc Hắc tìm giúp xem mẹ của Tiểu Hoa đang bị nh/ốt ở bệ/nh viện t/âm th/ần nào.

May mà không quá xa nhà, đi trong ngày vẫn kịp.

Thứ Bảy, tôi nói dối bố mẹ là đi chơi với bạn, ôm theo một đóa hoa trắng nhỏ rồi xuất phát.

Trên đường nhờ Hắc Hắc dùng đủ cách, cuối cùng cũng để tôi lén vào được phòng bệ/nh của mẹ Tiểu Hoa.

Một người dì có gương mặt hiền lành đang ngồi ngẩn ngơ trên ghế xích đu ở ban công, ngũ quan nhìn rất giống Tiểu Hoa.

Bà ấy thẫn thờ nhìn ra xa, tôi đứng đợi rất lâu mà bà vẫn không phát hiện ra.

Tôi khẽ gõ cửa:

"Cháu chào dì, cháu là bạn thân của con gái dì."

Bà quay đầu lại, ánh mắt sáng lên:

"Bạn của con gái tôi sao? Mau vào mau vào."

Bà luống cuống đứng dậy, lục lọi ở tủ đầu giường.

Cuối cùng dúi vào tay tôi một quả táo khô héo và một nắm hạt dẻ đã mốc, vui vẻ nhìn tôi:

"Ăn đi, ăn đi."

Tôi bối rối cầm lấy, ăn cũng không được, mà không ăn cũng không xong, cuối cùng đành nhân lúc bà không để ý mà giấu vào túi.

"Dì ơi, cái này tặng dì."

Tôi đưa đóa hoa bạch nhỏ cho bà.

"Hả? Tặng tôi sao? Thật đẹp, nhưng tôi không biết chăm sóc đâu..."

"Rất dễ chăm mà, chỉ cần thỉnh thoảng tưới chút sữa tươi là được!"

Nghe đến sữa tươi, bà lập tức ngồi xổm xuống, lôi từ dưới gầm giường ra một thùng giấy, bên trong chất đầy hộp sữa:

"Có sữa, ở đây này! Con gái tôi thích uống sữa nhất, nhưng bố nó không chịu m/ua, ở đây mỗi ngày phát cho một hộp, tôi đều giữ lại hết, đợi con bé về uống."

Tôi tùy tay cầm một hộp lên, đã quá hạn hơn hai năm rồi.

Nén nước mắt đang chực trào, tôi cố nở nụ cười:

"Chừng này đủ cho cậu ấy rồi ạ. Sau này nếu có sữa mới thì dì nhớ uống hết, còn với hoa nhỏ, chỉ cần tưới một chút xíu thôi."

Dì ôm lấy đóa hoa nhỏ, dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa, ánh mắt ngấn nước:

"Đẹp quá, đẹp như con gái tôi vậy..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm