Tôi hỏi: "Hai ba con đang làm gì thế?"

Vẻ mặt chê bai của Thẩm Phấn Phấn trông cứ như thể Thẩm Hoài Xuyên vừa ăn phải thứ gì kinh khủng lắm vậy.

Phấn Phấn nói: "Hộp cơm mẹ làm bị rơi xuống đất rồi, thế mà ba cứ nhất quyết đòi nhặt lên ăn."

Tôi bước tới định gạt hộp cơm bẩn trên tay Thẩm Hoài Xuyên xuống, nhưng anh lại lùi lại nửa bước, ôm ch/ặt lấy nó như bảo bối.

Anh hỏi: "Con trai nói, cái này là tự tay em làm?"

Tôi gật đầu: "Bẩn hết rồi, không ăn được đâu, vứt đi thôi."

Vành mắt anh ửng đỏ, nhìn tôi định nói gì đó rồi lại thôi. Sau một hồi im lặng thật lâu, anh mới khẽ thốt lên:

"Đây là lần đầu tiên em nấu cơm cho anh."

Tim tôi run lên một nhịp.

Cảm giác sống mũi bắt đầu cay cay.

Đám nhân viên đứng xem xung quanh đều ngây người như phỗng.

"Con trai?" "Đứa bé này là con của sếp Thẩm sao?" "Tôi có nhìn lầm không vậy? Một đại lão thương trường quyết đoán, sát ph/ạt như sếp Thẩm mà lại cảm động đến đỏ cả mắt chỉ vì vợ cũ nấu cho một bữa cơm?" "Nhìn cái cách sếp Thẩm bảo vệ vợ cũ kìa, sau này chúng ta bớt mồm bớt miệng lại đi. Đến cô Tô mà anh ấy còn bắt xin lỗi, huống chi là chúng ta."

Bọn họ sợ Thẩm Hoài Xuyên nổi gi/ận nên h/ồn siêu phách lạc, vội tản ra đi làm việc hết.

Lòng tôi thắt lại, đưa tay chạm nhẹ vào đôi mắt đang đỏ hoe của anh.

Tôi thực sự thích Thẩm Hoài Xuyên. Dù trước đây thân bất do kỷ, nhưng những việc tôi làm quả thật đã gây tổn thương sâu sắc cho anh.

Đôi khi tôi nghĩ, một người tốt như anh, tại sao lại gặp phải một kẻ bị ràng buộc bởi hệ thống, tiếp cận anh đầy mục đích như tôi chứ? Nếu như chúng tôi gặp nhau một cách bình thường thì tốt biết mấy.

Tôi nói: "Xong việc thì về nhà sớm nhé. Lát nữa em đi m/ua thức ăn, tối nay sẽ nấu những món anh thích."

Thẩm Hoài Xuyên khẽ nhếch môi: "Em mà biết anh thích ăn gì sao?"

Tôi nhướng mày cười: "Tất nhiên là em biết."

Thẩm Hoài Xuyên rõ ràng là không tin.

Anh biết tôi thích ăn gì, biết tôi thích túi xách hiệu nào, biết tôi có thói quen đi chân trần cuộn mình trên sofa. Anh hiểu tôi đến chân tơ kẽ tóc, mọi sở thích của tôi anh đều nắm rõ.

Nhưng anh lại không biết rằng, những gì anh thích, thực ra tôi cũng biết hết.

"Có dám cá cược không?" Tôi thách thức: "Nếu bữa tối em nấu toàn món anh thích, thì anh phải..."

Tôi bỏ lửng câu nói.

"Thì sao?"

Tôi nở một nụ cười tinh quái, kiễng chân ghé sát vào tai anh thì thầm: "Thì... để em 'ngủ' với anh một đêm."

Mặt Thẩm Hoài Xuyên lập tức đỏ bừng lên như gấc chín.

Sau khi đưa Phấn Phấn về Thẩm gia, tôi một mình đi đi siêu thị m/ua thức ăn.

Đi được một lúc thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.

Tôi mở máy ra xem, là tin nhắn của Bùi Lệ gửi tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
4 Làng Ngu Chương 11
8 Kẻ Mạo Danh Chương 11
9 Dầu Em Bé Chương 8
11 Khúc Ca Gió Bắc Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ quỷ yêu tổng tài âm u

Chương 9
Giới thiệu: Sau khi qua đời vì tai nạn giao thông, nữ chính Trần Nhược Nhược biến thành hồn ma, bất ngờ phát hiện mình đang sống trong một kịch bản truyện xuyên không có bình luận trực tuyến. Vị hôn phu Cố Vân Khởi liên thủ với nữ chính Thi Kiều Nguyệt phản bội cô, cô định sẵn sẽ trở thành vật hy sinh. Để tìm đường sống, cô nghe theo lời gợi ý của các bình luận, bám lấy người chú nhỏ Cố Đình, người đã thầm yêu cô nhiều năm, mượn một đêm mặn nồng để hấp thụ dương khí nhằm tái sinh. Thế nhưng, Cố Đình vì cứu cô mà suýt chút nữa mất mạng, Nhược Nhược cuối cùng từ bỏ cơ hội phục sinh để dùng dương khí cứu anh, còn bản thân thì hồn phi phách tán trở về âm phủ. May mắn thay, nhờ sự bù đắp của Diêm Vương, cô tái sinh trong một thân xác mới và có cuộc trùng phùng sau bao năm xa cách với Cố Đình. Một mối tình ngược tâm từ hồn ma đến khi tái sinh, chứng kiến tình yêu chân thành chiến thắng số phận.
Hiện đại
Xuyên Không
0
Khương Thù Chương 10