Ta kề sát chàng: "M/ộ Khanh, chàng thật sự không bằng hắn sao?"

Cưỡi ngựa b.ắ.n cung là một trong Lục Nghệ của quân tử, với trình độ học vấn của chàng, ta không tin chàng sao nhãng đạo này.

Lý M/ộ Khanh nói: "Tranh giành thắng thua là việc của kẻ tiểu nhân, không phải quân tử. Huống hồ ta là Thái tử, nếu cứ cậy tài đấu khí, sao có thể làm Vua của thiên hạ được?"

Ta nắm ch/ặt cánh tay chàng, mắt sáng rực: "Nhưng chàng không phải là Thái tử nữa, là Phò mã của ta, có thể cho hắn biết tay một chút chứ."

Lý M/ộ Khanh dừng bước. Ta tưởng chàng đã thay đổi ý định.

Chàng nhìn ta chăm chú, trầm giọng: "Không thể. Phụ hoàng từng dạy, chúng ta phải có vạn vạn việc không được làm, mới có thể đổi lấy sự tự do trong một việc gì đó."

Ta không biết, đó là việc gì. Nhưng Lý M/ộ Khanh chắc chắn là biết.

Ánh mắt chàng nhìn ta, ngày càng sâu lắng.

Ta đón nhận ánh mắt chàng, lấy hết can đảm nói: "Nhưng ta biết, chàng chắc chắn giỏi hơn hắn, giỏi hơn hắn rất nhiều lần."

Lý M/ộ Khanh chỉ cười, chàng đỡ ta lên xe ngựa.

11.

Cha ta đã dùng mọi cách khiến cho Nội các gần như tự nguyện rút lui hết rồi.

Trong bảy ngày đã có mười người tuyên bố không làm nữa. Nội các bắt đầu buông xuôi, tấu chương của Phế Đế càng lúc càng nhiều.

Quên chưa nói, cha ta chỉ quản việc thượng triều, tấu chương thì Người lười phê duyệt lắm.

Lý Tự An làm việc không ngủ không nghỉ suốt ba ngày, cuối cùng thốt lên tiếng c.h.ử.i thề: "Trần Hiển Dương, ngươi làm cái chuyện tốt c.h.ế.t tiệt gì vậy? Ta hiện giờ còn mệt hơn cả khi tự mình làm Hoàng đế!"

Cha ta và ta đang chơi cờ giao long (cờ năm ô) Người không hề quay đầu lại, vậy mà có thể ngửa tay đỡ được tấu chương bay tới.

Người nhướng mày. Ta vỗ tay: "Woa! Cha ơi cha ngầu quá!"

Lý M/ộ Khanh chống tay, ngẩng đầu nhìn ta, dưới mắt thâm quầng. Chàng cũng bị gọi đến làm thêm giờ.

Phong thủy luân chuyển, cũng đến lúc hai người này gặp vận xui rồi.

Lý Tự An nghiến răng nghiến lợi, Ngài bước tới, gạt ta ra.

Cha ta uể oải nhìn Ngài: "Ngươi muốn làm gì?"

Lý Tự An lạnh mặt, đặt ngón tay lên bàn cờ. Chỉ vài đường cơ bản, đã thắng cờ giao long của cha ta.

Cha ta: "?"

Với tốc độ sát thương lòng người như thế, đến ván thứ bảy, ta ngăn người cha đang sắp bị đ.á.n.h sập tinh thần, lôi Người ra ngoài.

Đợi đến khi ta an ủi cha xong, quay lại thì phát hiện trong Ngự Thư Phòng đã có người khác.

Nghe giọng nói kia, thật quen thuộc, là Thủ phụ Nội các. Lão già từng bị gõ đầu dữ dội bằng hốt bản.

"Ngày trước Bệ hạ nói, cứ để hắn đi một đường thông suốt, cho hắn vào kinh, phối hợp hắn diễn kịch, thì có thể dụ hắn giao binh quyền. Nay Trần Tướng quân không chịu rút quân, theo ý vi thần, chi bằng sai Cấm quân tiêu diệt, ngày sau sẽ tính kế tiếp."

Giọng Lý Tự An bình thản: "Vậy năm vạn đại quân ở ngoại ô kinh thành thì sao? Nếu chúng muốn phản, phải đối phó thế nào?"

Thủ phụ trầm giọng: "Nữ nhi của Trần Tướng quân rất có uy danh trong quân đội, nghe nói Thái tử đã tâm đầu ý hợp với nàng ta, chỉ cần nghênh thú Trần Tư Quân, an ủi một chút, năm vạn đại quân ngoại ở ô kinh thành, có thể thu vào tay."

Lý M/ộ Khanh không nói gì.

Thì ra họ cố ý thả chúng ta đến, là để g.i.ế.c cha ta. Lý M/ộ Khanh còn muốn binh quyền của ta.

Ta chớp chớp mắt. Lòng n.g.ự.c dần bị cảm giác cay đắng lấp đầy.

Ta nhìn cha, nước mắt trào ra: "Cha, con thích hắn, hắn lừa con."

Cha ta nhíu mày sâu, xoa đầu ta, "Quân Quân, hắn sẽ là Đế vương." Con đã chuẩn bị tốt, để thích một Đế vương chưa vậy?

Ta thích Lý M/ộ Khanh.

Thích ngôn hạnh cử chỉ của chàng, thích phong thái đại phương của chàng, thích sự bình tĩnh tự nhiên của chàng.

Ta cũng thích cái ngày kia, chàng đứng đắn nói: "Cô không làm thiếp."

Chàng đã lừa được ta rồi. Nước mắt ta rơi xuống lã chã. Cha ta dùng tay áo lau nước mắt cho ta.

Bên trong, Lý Tự An lên tiếng, "Cấm quân ở trong tay Thái tử, Thái tử nghĩ sao?"

Ta mở to mắt, lắng nghe Lý M/ộ Khanh nói gì.

"Phụ hoàng, nhi thần sẽ làm tốt việc này."

Ta "òa" lên khóc thành tiếng. Kinh động đến những người bên trong và bên ngoài cửa.

Phế Đế, tiền Thái tử, Thủ phụ đồng thời nhìn sang.

Khung cảnh trở nên gượng gạo.

12.

Lý M/ộ Khanh phản ứng trước tiên. Chàng chạy đến: "A Quân, nàng nghe thấy rồi sao?"

Ta mắt lệ nhòa mờ, chỉ vào chàng: "Lý M/ộ Khanh, ngươi lừa ta, ngươi b/ắt n/ạt ta không thông minh bằng ngươi, ngươi coi ta là đồ ngốc!"

Lý M/ộ Khanh không lập tức phản bác, mà nắm lấy cổ tay ta, kéo ta sang một bên.

Thủ phụ Nội các bước đến trước mặt cha ta: "Trần Hiển Dương, ngươi chỉ mang theo nữ nhi vào cung, sống c.h.ế.t đều trong tay người khác, nay cũng nên cam chịu cái c.h.ế.t, giao binh quyền về triều đình!"

Cha ta rút ki/ếm ra, mũi ki/ếm chĩa vào Thủ phụ: "Tại sao, mười mấy năm trước, các ngươi vì binh quyền mà g.i.ế.c cả nhà ta? Mười mấy năm sau, các ngươi vẫn không chịu buông tha vậy?"

Ta kinh ngạc đến ngừng khóc, ta chưa từng nghe cha ta nói về gia đình người.

Thủ phụ không hề sợ c.h.ế.t, lão ta bước tới vài bước. Nơi lưỡi ki/ếm chạm vào, giọt m.á.u rỉ ra, "Quân đội, dân tâm, đều thuộc về Thiên tử. Nếu không phải năm xưa, Bệ hạ bất chấp sức ép của cả triều đình, cố ý thả Tướng quân đến biên cương, Trần Hiển Dương ngươi làm sao có thể sống đến hôm nay?"

Cha ta lên tiếng phản bác: "Nhưng nhà họ Trần ta chưa từng có ý muốn phản!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm