Khi Alpha Trở Thành Enigma

Chương 8

13/02/2026 19:35

Thời Gia Huân, đồ khốn! Ăn xong rồi phủi mông bỏ đi!

Đồ tư bản vô nhân tính!

Nói bỏ là bỏ, đúng là nhân tính vặn vẹo, đạo đức suy đồi!

Tôi cũng đâu có phạm sai lầm nghiêm trọng gì trong công việc, khoản bồi thường N+1 một đồng cũng không thể thiếu!

Còn nữa, ngày phép!

Tôi làm việc cho anh bao nhiêu năm, chưa từng nghỉ phép một lần nào! Tôi thiệt quá rồi còn gì!

Không được, kỳ nghỉ này tôi phải lấy lại…

Sáng hôm sau, tôi gửi tin nhắn cho Thời Gia Huân, nói trong nhà có việc gấp cần xử lý, hy vọng anh có thể duyệt cho tôi một kỳ nghỉ siêu dài.

Đúng dịp Tết, tôi trực tiếp xin nghỉ đến sau năm mới.

Thời Gia Huân có hỏi thăm một câu, tôi bảo là việc riêng, không tiện nói. Anh im lặng một lúc lâu, rồi trả lời: “Được, cậu báo với phòng nhân sự, đơn nghỉ sau bổ sung.”

…Xem như còn chút lương tri.

16

Lý do xin nghỉ là bịa, nhưng về nhà thì tôi thật sự về.

Dù sao Tết cũng phải về, có kỳ nghỉ thì sớm bầu bạn với ba mẹ cũng tốt.

Ngày đầu tiên, ba mẹ nhiệt tình chào đón.

Ngày thứ ba, bắt đầu chê tôi dậy muộn, lười nhác.

Ngày thứ năm, thì giục tôi đi xem mắt.

…Chuỗi combo mượt mà này là sao vậy?

Tôi vừa phải đối phó với họ, vừa ôm laptop chỉnh sửa lại CV.

Tải hồ sơ lên trang tuyển dụng, chặn công ty hiện tại, tiện tay chuyển trạng thái tìm việc sang “đang thất nghiệp”.

Cuối năm vốn chẳng phải mùa tuyển dụng, tôi cũng không mong tìm được việc ngay, chỉ tính lướt thử.

Không ngờ sau khi đăng hồ sơ ba ngày, tôi đã nhận được mấy cuộc gọi từ headhunter, hỏi tôi có nghỉ việc chưa, định hướng vị trí và mức lương mong muốn thế nào.

Một đàn anh quen biết cũng nhắn WeChat hỏi tôi có hứng thú gia nhập công ty anh ấy không.

Thực ra một năm trước, khi anh ấy vừa về nước khởi nghiệp cũng đã tìm tôi, nhưng lúc đó tôi không có ý định đổi việc nên chuyện trôi qua.

Lần này, không biết sao anh ấy biết tôi đang tìm việc, nên lại nhắc lại chuyện cũ, biết tôi có thời gian, còn gọi điện giới thiệu tình hình công ty.

Ngắt máy thì đã muộn, tôi không nghĩ nhiều, định đi ngủ, thì Thời Gia Huân lại gọi tới.

Tôi ngạc nhiên bắt máy: “Sếp, có chuyện gì không?”

Giọng anh trầm thấp, xuyên qua ống nghe đ/ập mạnh vào màng nhĩ tôi: “Buổi tối cậu gọi cho ai thế? Sao nói lâu vậy?”

Tôi ậm ừ: “Một người bạn.”

Thời Gia Huân: “Bạn nào?”

Tôi: “Thì… bạn thôi.”

Thời Gia Huân: “Bạn trai hay bạn gái?”

Tôi: “Không phải.”

Thời Gia Huân: “Vậy là bạn gì?”

Tôi: “…Một người bạn.”

Anh bật cười như tức gi/ận: “Ngày mai cậu ở nhà chứ?”

Tôi ừ một tiếng.

Thời Gia Huân: “Ngày mai tôi qua tìm cậu.”

“… Anh tìm tôi làm gì?” Tôi bật dậy khỏi giường.

“Tiện đường ghé thăm.”

Không biết có phải ảo giác không, mà tôi thấy câu này anh nghiến răng nghiến lợi nói ra.

17

Ngày hôm sau, Thời Gia Huân quả thật “xuyên thành phố” mà xuất hiện, lái xe đến dưới lầu nhà tôi.

Tôi vội vàng chạy xuống, kết quả là anh mở cốp xe, lôi ra mấy hộp quà cao cấp, nói muốn lên nhà chào ba mẹ tôi.

Tôi thật sự ngớ người:

“… Không cần thiết vậy đâu sếp, tự dưng ông chủ tận tay tới, lát nữa ba mẹ tôi lại tưởng tôi gây ra chuyện lớn ở công ty.”

“Thế thì đừng nói tôi là ông chủ.”

Thời Gia Huân vẫn xách đồ gõ cửa.

Ba mẹ tôi đều là AO pheromone yếu, đối diện với áp chế tuyệt đối từ một Enigma, rõ ràng hơi lúng túng.

Thời Gia Huân không nói mình là sếp của tôi, tôi cũng không nhắc, chỉ giới thiệu qua loa: là bạn, công tác tiện đường ghé thăm.

Mẹ tôi b/án tín b/án nghi, kéo tôi ra thì thầm:

“Đây… không phải bạn trai con chứ? Con không phải đã làm ‘cái kia’ rồi đấy chứ?”

Câu sau tôi trực tiếp bỏ qua, chỉ trả lời câu đầu:

“… Không phải.”

Mẹ tôi vỗ ngựk thở phào:

“Thế thì tốt. Tối nay mẹ còn gọi Tiểu Lâm qua ăn cơm.”

“Mẹ!!” Tôi lập tức gào lên: “Con đã nói với mẹ rồi, con với cậu ấy không có gì, mẹ còn gọi cậu ấy tới làm gì nữa?!”

Tiểu Lâm trong miệng mẹ tôi chính là người tôi thầm thích hồi cấp 3 – Lâm Tri Lạc, một Omega cấp A, trắng trẻo xinh đẹp, eo nhỏ chân dài. Hồi đó tôi ngây ngô, chỉ cần cậu ấy quay đầu cười một cái, tôi đã có thể vui cả ngày.

Nhiều năm nay, tôi cứ tưởng mình giấu kỹ, cho đến sau khi tốt nghiệp đại học, mẹ đột nhiên nói: thật ra thầy cô đã nhìn ra tôi thích cậu ấy, còn liên lạc riêng với phụ huynh, bảo chú ý chuyện yêu sớm.

Nhưng mẹ tôi nghĩ thành tích của tôi đủ tốt, không coi là vấn đề, nên chẳng nhắc.

Gần đây, không biết sao bà lại quen mẹ Lâm Tri Lạc ở “góc hẹn hò công viên”.

Bà thấy tôi và cậu ấy đều đã tốt nghiệp nhiều năm mà chưa có “đối tượng kết hôn”, thế là hai bên liền ăn ý, muốn mai mối lại mối tình đơn phương năm xưa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
5 Tóc Xác Chương 12
7 Đỉa Thành Tinh Chương 12.
11 Khỉ báo tang Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhờ đôi mắt âm dương, ta chọn phu quân cho tiểu thư

Chương 6
Vân Sương từ thuở lọt lòng đã mang đôi mắt âm dương, vì thế mà bị gia tộc ruồng bỏ, may nhờ tiểu thư nhà họ Ôn cưu mang. Khi vị hôn phu của tiểu thư tới cửa, nàng bàng hoàng nhìn thấy quanh cổ kẻ ấy quấn chặt một xác hài nhi! Sau khi âm thầm điều tra, chân tướng về việc công tử họ Thẩm tư thông cùng chị dâu góa phụ, lại nhẫn tâm sát hại chính cốt nhục của mình dần lộ diện. Nhờ đó, tiểu thư hủy bỏ hôn ước, tránh được kiếp nạn. Về sau, nàng lại phát hiện những âm mưu đằng sau việc công tử nhà họ Lý ngược đãi súc vật, cùng cái chết đầy uẩn khúc của biểu huynh. Vân Sương dựa vào năng lực nhìn thấy quỷ hồn, dọc đường giúp người hành thiện, được Ninh Vương trọng vọng, cuối cùng cùng tiểu thư dắt tay nhau tiến về kinh thành. Đây là câu chuyện huyền nghi, kết hợp bối cảnh cổ đại, yếu tố linh dị cùng tình nghĩa khuê mật thắm thiết.
Cổ trang
Kinh dị
35