Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu bác sĩ có đang lừa mình không, đây thực sự là trị liệu sao?

Sao tôi cảm giác mình như nghiện Trì Nghiễn Chu vậy?

Thậm chí ở trường, thỉnh thoảng tôi cũng muốn nắm tay anh để xoa dịu cơ thể.

Tan học, Giang Trạch dựa vào bàn tôi thì thầm: "Gần đây hai người làm sao thế?"

Tôi ngơ ngác: "Gì cơ? Ai?"

Ánh mắt cậu ta liếc về phía Trì Nghiễn Chu đang ngồi cạnh. Từ khi xin đổi chỗ ngồi để tiện chăm sóc, Trì Nghiễn Chu đã trở thành bạn cùng bàn của tôi.

Với thành tích xuất sắc của anh và sự tiến bộ của tôi, giáo viên chủ nhiệm dễ dàng chấp thuận.

Biết nói sao đây?

Đâu thể thú nhận anh ngồi đây là để tôi tiện... Sờ mó?

Tôi giả vờ tỏ vẻ đ/au khổ: "Mẹ tôi bắt cậu ấy giám sát tôi học, ngày nào cũng phải làm xếp đề dày cộp thế này."

Tôi khoa tay múa chân, Giang Trạch xót xa nắm lấy tay tôi: "Ôi trời ơi! Anh Xuyên khổ quá!"

Liếc nhìn Trì Nghiễn Chu đang chăm chú đọc sách, tôi xua tay đuổi Giang Trạch về.

Khi cậu ta đi rồi, tay tôi lén lút tìm đến bàn tay ấm áp kia.

Ngón tay anh khẽ gi/ật mình, rồi nhanh chóng nắm ch/ặt lấy tôi. Dù đã quen cảm giác này, tim tôi vẫn đ/ập thình thịch.

Dưới gầm bàn, những ngón tay anh nhẹ nhàng mân mê tay tôi. Trên mặt Trì Nghiễn Chu vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì.

Cảm giác chiếm hữu này khiến lòng tôi dâng lên niềm kiêu hãnh kỳ lạ.

Tôi chống cằm nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú dưới ánh nắng.

Khi anh quay lại, nụ cười ấm áp khiến tim tôi như ngừng đ/ập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15