“Sớm muộn gì cô cũng sẽ hối h/ận, rồi khóc lóc quay lại c/ầu x/in tôi.”
Tôi lặng thinh, ánh mắt dành cho hắn chỉ toàn lạnh lùng và gh/ê t/ởm.
Bùi Thần bị ánh mắt ấy chọc gi/ận.
Hắn xắn tay áo, bấm một cuộc điện thoại:
“Đưa đứa bé cho Tống Nhã Hà dẫn đi.”
“Từ nay, ta không muốn thấy tên nói dối này xuất hiện ở Bắc Kinh nữa.”
Hôm ấy, tôi ôm con gái đang sốt hầm hập.
Chẳng dám chần chừ dù chỉ một giây, chỉ kịp mang theo đồ dùng cho bé rồi chật vật rời kinh thành.
May thay, Bùi Thần vẫn còn chút nhân tính, cho con gái dùng loại th/uốc tốt nhất.
Bàn tay nhỏ hồng hào của con nắm ch/ặt tóc tôi, khóc ngằn ngặt không thôi.
Tôi ôm con thật ch/ặt trong vòng tay, đung đưa không ngừng.
Cuối cùng, con bé nép vào lòng tôi, thiếp đi lúc nào không hay.
Trên chuyến xe tới Nam Thành.
Tôi thầm cảm ơn vì đã sớm khởi nghiệp b/án hàng online từ hai năm trước.
Bùi Thần cấm tôi xuất hiện trước công chúng.
Thế là tôi chuyển sang kinh doanh quần áo giá rẻ không cần người mẫu.
Những bộ đồ 59k, 69k, 79k.
Tự tay chọn hàng từ xưởng, chụp ảnh, đặt m/ua rồi thuê người giao hàng.
Giờ xa khỏi Bùi Thần, tôi đã có thể mở xưởng may riêng.
Dì Tống đã tỉnh táo trở lại, tôi đưa bà cùng đến Nam Thành lập nghiệp.
Ba mẹ con chúng tôi sống cuộc đời mơ ước bấy lâu.
Dì Tống trông cháu giúp, tôi toàn tâm toàn ý lao vào công việc.
Con gái lớn nhanh như thổi, thoắt cái đã ba tuổi.
Hôm nay, tôi chuyển khoản số tiền cuối cùng vào thẻ của Bùi Thần.
Từ đây, hơn hai mươi triệu tôi n/ợ hắn đã trả sạch.
Suốt những năm qua, dì Tống nhiều lần hỏi han.
Hỏi tiền viện phí đâu ra, hỏi con gái tôi từ đâu mà có.
Tôi chỉ kể sơ lược.
Bà khóc nức nở, bảo tại mình liên lụy tôi.
Nhưng tôi chỉ cười, nói thực ra chẳng sao cả.
Tình yêu tôi hằng mong ước, là thứ tình cảm như của dì Tống và giáo sư Tống.
Đồng cam cộng khổ, sống ch*t không rời.
Tôi biết mình không có phúc phần ấy.
Nên dù ở bên ai mấy năm ấy, với tôi cũng như nhau.
Con gái ba tuổi, tôi hỏi con muốn quà gì.
Nghĩ mãi, con bảo muốn có một khu vườn nhỏ.
Thế là tôi tự ra sau vườn cải tạo đất, trồng đủ loài hoa.
Đang xới đất, chợt nhớ chuyện cũ.
Đó là năm đầu tiên tôi và Bùi Thần bên nhau.
Người giúp việc lỡ làm g/ãy đóa thược dược lớn nhất vườn.
Thược dược Bắc Kinh chỉ nở một mùa.
Mỗi năm Kiều Hi trở về, Bùi Thần đều tặng cô đóa đẹp nhất.
Bà giúp việc khóc r/un r/ẩy, sợ hãi tột cùng.
Làm ở nhà họ Bùi lâu năm, bà quá rõ hậu quả khi Bùi Thần nổi gi/ận.
Tôi mềm lòng, nghĩ bà đối xử tốt với mình.
Tôi ho vài tiếng, cố ý làm như không để ý.
Bà liền nấu cho tôi chè lê tuyết.
Thế là tôi nhận lỗi thay.
Lúc ấy, tôi tự cho mình là đúng.
Dù đều là công cụ, nhưng tình cảm giữa tôi và Bùi Thần hẳn là khác biệt.
Tối đó, tôi mặc váy ngủ xinh đẹp, chủ động vòng tay qua eo hắn.
Thoạt đầu, Bùi Thần đầy kinh ngạc.
Đôi mắt đào hoa híp lại ánh lên hào quang, gắn kết với tôi một cách nồng nhiệt.
Vài giờ sau.
Nhân lúc hắn vui nhất, tôi mở lời:
“Em lỡ làm hỏng đóa thược dược của tiểu thư Kiều. Em sẽ chạy khắp Bắc Kinh tìm đóa đẹp hơn tặng cô ấy.”
Bùi Thần đột nhiên biến sắc, đôi môi mỏng dưới sống mũi thẳng tắp nhếch lên nửa cười:
“Hóa ra loại phụ nữ như em, hiếm khi chủ động, cũng chỉ vì mục đích.”
Gân xanh trên trán hắn nổi lên, đi/ên cuồ/ng ném đồ đạc:
“Sao mày dám thích cùng loài hoa với cô ấy?”
Rồi hắn ngắt khoản sinh hoạt phí của tôi một tháng, lại cấm tôi ra khỏi nhà.