Mình Bên Nhau Đi

Chương 5

08/11/2024 18:05

5.

Không ngờ tôi không đợi được bạn thân của mình chạy đến nịnh nọt tôi mà lại nhận được tin nhắn wechat của Hạ Giang Nhiễm.

“Cô là nghiệp dư à, trong cuộc sống ngoài sắc dục ra thì không có màu sắc khác đúng không?”

???

Chuyện gì thế này?

Tôi nổi gi/ận đùng đùng định ấn mở giao diện trò chuyện để chất vấn Hạ Giang Nhiễm, cảnh sát nhân dân cái gì, chẳng lẽ người dân nói chuyện phiếm cũng bị theo dõi, cũng là phạm pháp à?

Kết quả tôi vừa ấn vào thì cảm thấy da đầu tê rần.

Phía trên tin nhắn mới nhất là một tệp txt mới toanh.

C/ứu mạng!

Lúc nãy khi tôi ấn chia sẻ cho bạn thân nhưng không cẩn thận cũng ấn chia sẽ cho Hạ Giang Nhiễm.

Chuyện này chẳng khác nào trước khi đi thi đã lén lút m/ua đáp án tham khảo nhưng ai ngờ lại bị giám khảo phát hiện đâu.

Tôi nhìn chằm chằm vào tệp txt trên khung chat có dung lượng cực lớn 26KB kia, h/ận không thể đ/ập đầu ch*t đi.

Tôi cấp tốc thu hồi lại.

Nhưng… Đã hết thời gian thu hồi.

Hay là tôi giả ch*t nhỉ?

Hình như người bên kia màn hình phát giác ra ý đồ của tôi nên quyết dí đến cùng.

“Sao không nói gì đi? Nếu vậy thì ngày mai đến cục cảnh sát một chuyến nhé, để trực tiếp tiếp nhận giáo dục cải tạo lại.”

Là một người đam mê văn học nhan sắc cấp cao, tôi cũng hiểu rõ các luật liên quan.

Nếu như chính bản thân tôi viết rồi lén lút xem thì cũng thôi đi, nhưng cái x/ấu chính là tôi còn chia sẽ cho bạn thân và Hạ Giang Nhiễm, nhân số người xem lên nên đã biến thành truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy.

Tôi r/un r/ẩy cầm điện thoại đ/á/nh từng chữ.

“Tại… Tại… Nếu tôi nói đây là hiểu lầm… Anh Hạ… Anh Hạ tin không?”

“Cô cảm thấy thế nào?”

Câu văn không tỏ vẻ gì nhưng hình như tôi lờ mờ có thể nhìn xuyên qua màn hình, tôi nhìn thấy vẻ mặt châm chọc cùng nụ cười lạnh như băng của Hạ Giang Nhiễm.

Da đầu tôi gi/ật mấy cái, tê dại.

Người viết lách có bệ/nh nghề nghiệp, tôi lắc đầu để xóa tan màu sắc dục trong đầu mình đi.

Đột nhiên tôi nhớ ra hình như nam chính bên trong tệp của tôi là do tôi dùng hình tượng của Hạ Giang Nhiễm viết ra.

Chắc… Chắc là… Có lẽ là… Anh ấy không nhìn ra đâu nhỉ?

Tôi khổ sở ấn vào màn hình.

“Tôi thành thật xin lỗi, tôi cam đoan sau này sẽ hoàn toàn thay đổi, mỗi ngày sẽ niệm ba lần “Kinh Kim Cang”, chay mặn phối hợp, cố gắng đạt được thanh tâm quả dục.”

Hạ Giang Nhiễm ở bên kia từ chối cho ý kiến, anh ấy nhàn nhạn trả lời.

“Lần sau tôi sẽ không bỏ qua như vậy nữa.”

Lần này tôi thật sự bình tâm rồi.

Chắc chắn là gần đây Văn Th/ù Bồ T/át không phù hộ tôi, luận văn viết mãi không xong, định làm chút thì vui vẻ thì lại thất bại trong gang tấc.

Tôi trịnh trọng tuyên bố gác bút một tháng, mặc cho nhóm bạn thân khấn cầu thế nào cũng không chút động đậy.

Tôi cũng không muốn thành sinh viên đầu tiên của khoa văn bị căng băng rôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Vợ Người Máy Chương 15
9 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm