"Tôi đi đây nhé?"
"Ừm ừm!"
"Tôi thực sự đi nha?"
"Ừm ừm ừm!"
Tôi nhìn ảo ảnh của hệ thống vác theo một cái tay nải nhỏ xíu, cứ đi một bước lại ngoái đầu một cái, vừa đi vừa lau nước mắt.
Kể từ khi Lâm Triệt dùng thần lực, làm Thần giới tuôn rơi một trận mưa hoa hải đường suốt ba ngày ba đêm, kết nối giữa hệ thống và tôi đã tự động bị ngắt đ/ứt.
Nhìn tên nhóc này, trong lòng tôi ngũ vị tạp trần, cảm xúc lẫn lộn.
Tuy nó hố tôi mấy bận, nhưng ít nhất cũng giúp tôi và Lâm Triệt có những giao lưu tiến thêm một bước.
... Ờ, mặc dù cái kiểu giao lưu này còn xa mới bằng như những gì tôi hằng mong mỏi trước đó.
Lúc chia tay nó còn lưu luyến dúi vào tay tôi một món quà, bảo là thứ duy nhất còn sót lại của nguyên tác đã vỡ nát, bảo tôi giữ lại làm kỷ niệm.
"Đây là cái gì vậy?"
Lâm Triệt đi tới, gõ gõ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
"Món quà mà tên nhóc kia tặng đấy."
Tôi đưa cho Lâm Triệt.
"Ngài mở ra xem thử đi?"
Lâm Triệt lấy ra một sợi dây xích, trên sợi dây bạc mảnh mai khảm những viên hồng ngọc màu m/áu bồ câu đan xen, phản chiếu những tia sáng lấp lánh vụn vặt. Tôi tỏ vẻ hiểu rõ, nói.
"Là vòng cổ à."
Lâm Triệt khựng lại một chút, ung dung thong thả giăng sợi dây bạc ra.
"?"
Chiều dài này, cấu tạo này, cả hình dáng này nữa... sao lại là một sợi xích ng/ực cơ chứ?!
"Đâu phải đâu..."
Trước lúc đi còn muốn gài bẫy tôi một vố cơ đấy, không hổ là ngươi mà hệ thống chó má!
Lâm Triệt bật cười, trong đôi mắt chứa chan muôn vàn tia sáng rực rỡ lóa mắt.
Ngón tay ngài ấy đặt lên xươ/ng quai xanh của tôi, dùng chút sức lực trượt xuống dưới.
Vừa mơn trớn vuốt ve xuống, vừa thong dong chậm rãi buông lời.
"Tiểu Mân có thể mặc vào cho ta xem không?"
Dưới bàn tay ngài ấy, trái tim tôi đ/ập càng lúc càng nhanh.
Đúng lúc ngón tay ngài ấy sắp sửa trượt tới trước ng/ực, tôi buông xuôi bất chấp tất cả mà nói.
"Ngài đeo giúp tôi đi."
(Hoàn)