Tang Cách há hốc miệng, mặt mày ủ rũ đưa tay xoa má.

Tống Phi Phi nén cười, định giơ tay t/át tiếp, tôi hiểu ý cô ấy. Suốt chặng đường cùng Lục Linh Châu khổ sở, đều do tên chủ Tang này gây ra. Tính Tống Phi Phi vốn chưa từng chịu thiệt, nhân cơ hội trừng trị kẻ giả thần giả q/uỷ này nhất định phải trút gi/ận.

Tôi vội ngăn cô lại.

"Ông chủ Tang, năng lượng Pharaoh không đủ, sao dẫn ông vào được? Còn suốt ngày hỏi dồn dập, ra ngoài sạc pin trước đi, đừng hấp tấp."

"À, phải, phải... tôi xin lỗi, tôi nóng vội quá."

Tang Cách liên tục xin lỗi, sau cái t/át chát đét, thái độ càng trở nên cung kính.

Dưới ánh mắt kính sợ của đám thuộc hạ, Giang Hạo Ngôn cõng Lục Linh Châu, tôi và Tống Phi Phi dẫn đầu đoàn người hùng hổ tiến về phía lối ra.

Jack há họng đến mức không ngậm được miệng.

"Này, thật sự có thể giao tiếp với x/á/c ướp à?"

"Không đùa đấy chứ? Cô là đạo sĩ à, thật sự tu luyện được sao?"

"Đạo trưởng, đạo trưởng! Xin nhận đệ tử đi, tôi đóng học phí đầy đủ!"

Jack lảm nhảm suốt dọc đường, đến khi thấy con rắn đuôi chuông khổng lồ trong đường hầm mới chịu im bặt. Nhưng chỉ được lát lại tiếp tục huyên thuyên:

"Trời ơi! Sao rắn đuôi chuông có thể to thế này!"

"Mấy người b/ắn ch*t nó à? Đã nói hôm nay làm lễ tế, không được b/ắn sú/ng trong kim tự tháp. Ông chủ xem bọn họ kìa, rắn là thần hộ mệnh của Pharaoh, chúng còn dám gi*t, đừng trách Pharaoh không chịu dẫn ông vào Cánh cửa Vĩnh sinh!"

Tang Cách dừng bước, nhìn con rắn đuôi chuông chi chít vết đạn, sắc mặt tái mét.

"Ai b/ắn?"

Hai gã đàn ông áo đen lấm lét bước lên.

"Boss, không b/ắn nó sẽ nuốt chửng bọn em, chúng em chỉ..."

Chưa dứt lời, Tống Phi Phi đã xông tới, vung tay hết cỡ tặng mỗi đứa một cái t/át đôm đốp.

T/át xong, cô ta còn diễn sâu, khúm núm sờ vào mình rắn làm bộ đ/au lòng. Tôi liếc mắt ra hiệu:

"Vừa phải thôi, đồ diễn sâu!"

Tống Phi Phi phớt lờ, khoanh tay đi qua dạy dỗ từng tên thuộc hạ với vẻ mặt đắc ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm