Trong lúc cả ba còn cãi nhau trong phòng b/ệnh, tôi vui vẻ đi vào nhà vệ sinh.
Nhiều tiền như vậy, tôi thậm chí chẳng biết nên tiêu thế nào.
Đang đi vệ sinh mà tôi vẫn nhịn không được bật cười.
Ông bác bên cạnh đột nhiên kinh hãi nhìn tôi.
“Cậu… cậu còn chưa chạy à?”
Là ông bác hôm qua kỳ tích hồi phục, hôm nay quay lại lấy đồ bỏ quên.
“Tại sao tôi phải chạy?”
“Tôi còn chưa được xuất viện mà.”
Tôi khó hiểu nhìn ông.
Ông lập tức trợn tròn hai mắt.
“Ba người đó muốn g.i.ế.c cậu!”
“Nhìn một cái cũng biết là xã hội đen!”
“Cái gì?”
Ông kéo tôi sang bên, thần thần bí bí nói:
“Hôm trước lúc cậu còn chưa tỉnh, tôi nghe thấy hết rồi.”
Ông không thể tin nổi nhìn tôi.
“Cậu không thấy s.ú.n.g trong túi quần bọn họ sao?”
“Sú/ng?”
Mỗi lần nhìn thấy quần họ phồng lên, tôi còn tưởng là…
Tôi vẫn luôn ngại nên chẳng dám nhìn kỹ.
Sau khi ông bác rời đi, tôi lén trở về cửa phòng b/ệnh.
Vạn Ưng, Kiều Báo và Kh//âu Xà đang cùng nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông đầy bực bội.
Tôi không nghe rõ toàn bộ, nhưng nhìn biểu cảm của ba người, chắc chắn bọn họ đang bị m/ắng.
Sau một tràng c.h.ử.i bới, Vạn Ưng lên tiếng:
“Chúng tôi sẽ nhanh chóng ra tay.”
“Sẽ không kéo dài nữa.”
Kiều Báo lạnh lùng đáp:
“Đã rõ.”
Kh//âu Xà đảo mắt.
“Ông chủ yên tâm.”
“Chúng tôi nhất định sẽ…”
Ánh mắt hắn tối lại, nhìn Vạn Ưng và Kiều Báo rồi chậm rãi nói ra mấy chữ cuối.
“G.i.ế.c Khương Lạc Lạc.”
Tôi chạy.
Chạy đến mức h/ồn vía lên mây!
Tôi vẫn luôn tưởng ba người bọn họ đang theo đuổi mình.
Không ngờ bọn họ thật sự muốn lấy mạng tôi!
Trước kia tôi phải ng/u đến mức nào chứ?
Rõ ràng từng nhìn thấy sú/ng, vậy mà tôi vẫn cho rằng Kiều Báo mang nó theo để giải quyết tình địch.
Cho nên trong nhà tắm, Vạn Ưng nói muốn đ.â.m tôi, thật sự chính là muốn dùng d.a.o đ/âm.
Thứ Kiều Báo dùng để chọc vào eo tôi trên xe buýt cũng căn bản không phải thứ tôi tưởng tượng.
Th/uốc Kh//âu Xà bỏ vào rư/ợu và cơm cũng hoàn toàn không phải t.h.u.ố.c kích dục.
Đầu óc tôi lập tức sáng rõ.
Tôi trước kia phải ng/u đến mức nào mới cảm thấy ba người kia đang theo đuổi mình?
Chắc chắn tại nửa đêm đọc truyện quá nhiều!
Tôi đi/ên cuồ/ng chạy trốn.
Càng chạy càng nhanh.
Đến một giao lộ, đầu tôi đột nhiên bị người ta trùm kín.
Giây tiếp theo, cả người đã bị kéo lên một chiếc xe tải nhỏ đang lao vun vút.
Khi mở mắt ra, tôi đã bị trói trong một nhà xưởng bỏ hoang.
Một xô nước lạnh buốt lập tức dội thẳng từ đầu xuống.
Mấy người đứng xung quanh còn đ/á mạnh vào bụng tôi vài cái.
Tôi đ/au đến mức cong người, khó khăn ngẩng đầu.
Cha ruột của tôi đang ngồi ngay đối diện.
“Khương Lạc Lạc.”
“Có thể tự tay tố cáo cha ruột vào tù, mày bất hiếu đến mức nào?”
“Lúc đại nghĩa diệt thân, mày có từng nghĩ tới chuyện sau khi tao ra ngoài, người đầu tiên tao xử chính là mày không?”
Hồi nhỏ, tôi từng tố cáo ông ta tham ô nhận hối lộ.
Tôi cứ tưởng mười năm tù đủ để ông biết hối cải.
Nhưng rõ ràng tôi đã nghĩ quá tốt đẹp.
“Mười năm!”
Cha tôi túm cổ áo tôi, gào lên.
“Đời tao có được mấy cái mười năm?”
Ông nghiến ch/ặt răng.
“Khương Lạc Lạc.”
“Tao sinh được mày thì cũng g.i.ế.c được mày!”
Ngay lúc ấy, ngoài cổng nhà xưởng xuất hiện ba bóng người cao lớn.
Cha tôi liếc bọn họ, mất kiên nhẫn thúc giục:
“Ba đứa nhanh lên!”
“Ai ra tay trước thì người đó lấy tiền thưởng!”
Vạn Ưng.
Kiều Báo.
Kh//âu Xà.
Dưới ánh sáng, ba gương mặt quen thuộc dần trở nên rõ ràng.
Tôi cuối cùng cũng hiểu tất cả.
Hóa ra người gọi điện giao nhiệm vụ truy sát tôi chính là cha ruột của tôi.
Cha tôi bất mãn hừ lạnh.
“Tao trả chúng mày bao nhiêu tiền?”
“Không phải để chúng mày kéo dài đến tận bây giờ!”
“Cuối cùng còn phải để tao tự tay bắt người!”
“Ba thằng vô dụng!”
Ông đ/á mạnh vào khoảng không.
“Đứng đó làm gì?”
“Tranh đầu người đi!”
Lời vừa dứt, Kh//âu Xà đã dùng chân kẹp cổ cha tôi rồi quật mạnh ông xuống đất.
Nửa mặt phải của ông đ/ập thẳng xuống sàn.
Ông trợn tròn mắt.
“Mẹ nó, mày phản bội à?”
“Liệp Ưng!”
“Tiệp Báo!”
“Kéo đ/ộc Xà ra cho tao!”
Vạn Ưng hoàn toàn không để ý.
Hắn trực tiếp lao vào đ.á.n.h ngã mấy người đang đứng xung quanh tôi.
Kiều Báo lập tức cởi dây thừng, sau đó cởi áo ngoài lau nước trên người tôi rồi ôm tôi vào lòng.
Hắn nâng mặt tôi lên.
Vẻ lo lắng hoàn toàn không giấu nổi.
“Em không sao chứ, bảo bối?”
Kh//âu Xà lập tức sốt ruột.
Hắn còn đang ấn đầu cha tôi xuống đất mà vẫn quay sang hét:
“Ai cho anh gọi cậu ấy là bảo bối?”
“Đó là bảo bối của tôi!”
Vạn Ưng vừa đ.á.n.h người vừa quay sang.
“Hai người diễn cũng chẳng thèm diễn nữa đúng không?”
“Lạc Lạc thích tôi!”
“Đương nhiên là bảo bối của tôi!”
Cha tôi nhìn cảnh tượng hỗn lo/ạn trước mắt, đầu óc gần như không quay kịp.
“Mẹ nó, chúng mày đi/ên hết rồi sao?”
“Con tao là con trai!”
Hai mắt ông đỏ ngầu.
Ông chộp lấy một cây gậy dưới đất rồi ném mạnh về phía tôi.
Cây gậy còn đang bay giữa không trung đã bị ba người đồng thời đ/á văng.
Nó g/ãy thành hai đoạn.
Ba người gần như cùng hét:
“Đừng động vào Lạc Lạc!”
Vạn Ưng xoa đầu tôi.
“Bảo bối, không sao.”
Kiều Báo bóp nhẹ mặt.
“Bé con, đừng sợ.”
Kh//âu Xà phủi bụi trên m.ô.n.g tôi.
“Đừng để dính bẩn.”
Cả trận đ.á.n.h từ đầu đến cuối, chân tôi gần như chẳng chạm đất.
Mỗi khi hai người đ.á.n.h nhau với đám kia, người còn lại sẽ ôm tôi trong lòng.
Đến khi cha tôi bị cảnh sát c/òng tay đưa lên xe, đầu ông vẫn ong ong.
“Nó… nó là con trai!”
“Con trai tao!”
“Chúng mày… một đám đi/ên!”
“đi/ên hết rồi!”