Tôi Có Người Trong Mộng

Chương 7

09/02/2026 14:01

Ngẩn người nhìn tôi.

Tôi sợ đến mức không dám cử động.

"À thì, tôi là lao công công ty, đến tưới nước."

Cậu ta bỗng cong môi cười.

"Đừng hoảng, tôi là thực tập sinh, trốn việc ngủ gật thôi."

Cậu ta cầm ấm nước nóng trên bàn đưa cho tôi.

Nói nhỏ:

"Chị ơi, dùng cái này mà tưới, c.h.ế.t chắc luôn."

Lúc bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy được sự ăn ý trong mắt đối phương.

Tôi thầm nghĩ, cậu đẹp trai này cũng tốt bụng phết đấy chứ.

Sau đó cậu ta đề nghị kết bạn liên lạc, tôi háo sắc nên cũng đồng ý.

Cả ngày cậu ta cứ chị ơi chị à tìm tôi nói chuyện.

Hẹn tôi đi ăn, mấy lần vì tôi bận đột xuất nên đều cho leo cây.

Sau này, tuy tôi theo sếp b/ắt n/ạt Tiểu Lục tổng, nhưng chưa bao giờ gặp mặt cậu ta.

Ai mà ngờ cậu ta chính là hắn chứ.

Nghĩ lại thì, cậu ta đúng là con trai cưng có hiếu.

Khôn nhà dại chợ, tay trong bắt giặc.

Lục Minh ân cần ấn tôi ngồi xuống vị trí trống giữa cậu ta và Thẩm Diệp.

Cầm thực đơn nhét vào tay tôi.

"Chị, chị xem muốn ăn gì."

Hoàn toàn lờ đi sự tồn tại của người thứ ba.

Ai không biết còn tưởng hai người đang hẹn hò.

Ánh mắt đầy ẩn ý của Thẩm Diệp đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi.

Tầm mắt lướt qua mái tóc của Lục Minh thì khựng lại.

Khóe môi nhếch lên một độ cong nhạt nhẽo.

"Đúng là dê núi đ.á.n.h rắm cừu, vừa tây vừa lẳng lơ." (Ý chê màu mè, làm đỏm.)

"......"

"......"

Đúng lúc đồ ăn được mang lên đủ.

Lục Minh đẩy đĩa thịt bò xào rau mùi trước mặt sang một bên.

Động tác rất nhỏ khó phát hiện.

Đột nhiên, bên trái vang lên một giọng nói lạnh lùng.

"Phượng Tỷ ăn cherry, người x/ấu mà mồm còn sành ăn." (Ý chê khó ăn khó nuôi.)

"......"

Thiếu niên tức đến mức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Đột nhiên nghĩ ra điều gì, cậu ta nhướng mày nhìn Thẩm Diệp một cái.

"Chị ơi, anh ta đối xử với em thế này thì thôi đi, không phải bình thường anh ta cũng hung dữ với chị như vậy đấy chứ?"

"Chị ơi sao chị không nói gì? Không lẽ là thật sao?"

"Phụ nữ ba mươi như đóa hoa, đàn ông ba mươi như dưa chuột già. Thẩm tổng năm nay hai mươi sáu rồi nhỉ? Chậc chậc."

Tôi......

Cậu làm ơn đừng nói nữa, không thấy mặt sếp tôi đen như đ.í.t nồi rồi à.

Để giảng hòa.

Tôi vội vàng dùng đũa chung gắp một cái đùi gà, bỏ vào bát Lục Minh.

"Ăn đi ăn đi."

Thiếu niên lúc này mới chịu thôi, từ từ nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.

"Em nghe lời chị."

"Thư ký Quý, đừng quên cô là người của ai."

Thấy sắc mặt Thẩm Diệp âm trầm.

Tôi vội vàng rót cho anh ta một cốc nước.

"Sếp, uống nước uống nước."

Lục Minh gặm đùi gà, nhỏ giọng lầm bầm.

"Đồ keo kiệt, uống nước lạnh." (Ám chỉ uống nước lã cầm hơi/xui xẻo).

"Thư ký thì sao, chị ấy còn là đàn chị khóa trên của tôi đấy."

"......"

Hình như Tiểu Lục tổng đúng là đang học Đại học Bắc Kinh.

Bầu không khí nhất thời có chút trầm mặc.

Cảnh tượng này tôi không kiểm soát nổi nữa rồi, hay là hai người đ.á.n.h nhau đi?

Thẩm Diệp dùng đầu lưỡi đ/á đá vào hàm dưới.

Có lẽ bị chọc tức thật rồi, thất thố đến mức có chút ấu trĩ.

"Thích nhận vơ qu/an h/ệ thế, sao cậu không nói Trái Đất là của nhà cậu luôn đi?"

"Trường học to như thế, một tháng cậu gặp được cô ấy một lần không?"

"Còn đàn chị, cậu không hỏi xem cấp ba cô ấy ngồi cùng bàn với ai suốt hai năm à."

"Nếu không phải xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, cậu bây giờ ít nhất cũng phải gọi tôi một tiếng đàn anh đấy."

Hai cặp mắt không hẹn mà cùng nhìn về phía tôi.

Trâu bò đ.á.n.h nhau, ruồi muỗi c.h.ế.t.

Tôi đảo mắt lảng tránh, cố tỏ ra bình tĩnh.

Cúi đầu gặm dưa hấu.

"Ha ha, dưa này ngọt thật."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm