Nói chuyện với Lục Thành Tuyết xong, tôi nhìn lịch, ngày 23 tháng 6, còn 7 ngày nữa là đến cuối tháng.

Tâm trạng tôi cực kì nặng nề.

Quay về kí túc xá, tôi nằm lên giường, tâm sự trùng trùng.

Buổi chiều tôi với Phạm Tiểu Tuyết, Lý Khanh đi học, cả ba vẫn như thường ngày.

Học được nửa tiết, bỗng có một sinh viên lao vào tòa giảng đường, hét lớn: "Gi*t người rồi! Gi*t người rồi!"

Cả phòng học nháo nhào hết lên.

"Ở đâu?"

"Ở trong luống hoa phía sau tòa giảng đường!"

Tiếng sợ hãi hòa tiếng hét vang vọng khắp tòa giảng đường, tất cả sinh viên chạy ùa ra ngoài như đàn ong vỡ tổ.

Tôi cũng chạy ra khỏi phòng học theo dòng người, đi đến nơi xảy ra chuyện.

Ở đó có mấy người đang vây quanh, loáng thoáng có thể nhìn thấy một th* th/ể nằm trên đất, trên người... là tà khí lượn lờ!

Tôi kinh ngạc.

Trong trường có q/uỷ!

Tôi lấy ra la bàn âm dương, lần đầu tiên kim đồng hồ của la bàn chuyển động cực nhanh, chốc chỉ về phía th* th/ể, chốc lại chỉ về phía bắc.

Khi chỉ về phía th* th/ể thì chỉ số chỉ có một vạch.

Khi chỉ về hướng bắc, chỉ số lại lên đến tận bảy vạch!

Bảy vạch!

Có nghĩa đó là lệ q/uỷ vô cùng mạnh!

Tôi vô thức chạy về phía bắc, đằng sau có một bàn tay vươn ra kéo lấy áo tôi.

"Hương Hương, cậu đi đâu thế?"

Tôi quay đầu lại, Phạm Tiểu Tuyết đứng ngay sau tôi, khuôn mặt baby giấu trong mái tóc, ngũ quan hiện ra vô cùng âm u.

"Tớ..."

Tôi cúi đầu nhìn la bàn, kim đồng hồ lại rụt về trung tâm, không còn di chuyển nữa.

Hai luồng tà khí cũng đã biến mất.

"Chúng ta quay về kí túc xá thôi." Tôi trở tay nắm lấy tay Phạm Tiểu Tuyết: "Chúng ta cùng đi." Trường học đã ngừng dạy, tất cả sinh viên không được ra khỏi kí túc xá.

Như vậy cũng tốt, có thể miễn được người không may ch*t thảm. Tôi gọi điện thoại cho Lục Thành Tuyết, báo việc xảy ra cho anh ấy.

Anh ấy nói: "Vậy em cứ ở trong kí túc xá, đừng ra ngoài."

Lần này tôi nghe lời anh ấy, quyết định không tiếp tục điều tra nữa, dù sao thì bản thân cũng chỉ là một tên gà mờ mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0