Ta có cho phép tác giả thêm đất diễn cho ta hay không.
Cũng chẳng quan trọng.
Vì hắn vẫn sẽ thêm thôi.
Theo sự thay đổi của cốt truyện, thế giới này cũng biến đổi theo.
Một đạo hào quang từ trên trời giáng xuống, đ/ập thẳng vào trong sân.
Khi lũ gà vịt ngỗng ta nuôi đang tán lo/ạn bỏ chạy, một lão già tiên phong đạo cốt hiện thân.
“Ai da, đúng là thiên sinh đạo thể.”
Lão nhìn thấy ta, mắt sáng rực lên:
“Tiểu huynh đệ, có nguyện ý cùng lão phu tu tiên không?”
Ta không hề muốn dính líu vào cốt truyện mới.
Cố gắng kháng cự: “Không nguyện ý.”
Lão già gật đầu hài lòng:
“Ồ, ngươi nói ngươi vô cùng nguyện ý sao?”
“Tốt lắm, tốt lắm!”
Ta nâng cao giọng:
“Ta nói là, ta không nguyện ý!”
Lão già tự mình vuốt râu.
“Lão phu danh hiệu Vân Hạc Tử, chính là sư tôn sau này của ngươi rồi.”
“Thời gian không đợi người, đi thôi, đi thôi!”
Nói đoạn, lão vung tay áo dài, cuốn lấy ta, ném vào một đám mây lành.
Ta không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai chân mình rời khỏi mặt đất.
Ngôi nhà tranh ngày một nhỏ dần, lũ gà vịt ngỗng cũng biến mất không dấu vết.
Trong lòng đ/au đớn khôn xiết.
Ta khóc cũng như một con ngỗng:
“Gà của ta! ặc ặc ặc.”
“Vịt của ta! ặc ặc ặc.”
“Ngỗng của ta! ặc ặc ặc.”
Tiếng khóc thấu tận trời xanh, thực sự bi thảm.
Đám mây lành bay một vòng trên không trung, rồi lại quay trở về sân nhà.
Vân Hạc chân nhân đỡ trán thở dài:
“Được được được, mang đi hết, mang đi hết!”
“Đừng khóc nữa.”
Lão thi triển pháp thuật, tìm lại lũ gà vịt ngỗng, rồi tống hết vào lòng ta.
Sợ ta khóc nữa, lão còn cấm ngôn cả ta lẫn lũ gia cầm.
Cứ thế, ta ôm một đống gia cầm, bị "tự nguyện" đưa về Thanh Vân Tông.
Một cách mơ mơ hồ hồ.
Ta bước vào tiên đồ, bắt đầu tu hành.
Và trở thành đại sư huynh tương lai của Long Ngạo Thiên.
Đồ tác giả ch*t ti/ệt.
Ta không muốn có thêm bất kỳ giao điểm nào với Long Ngạo Thiên nữa mà!