Đêm hôm đó, dù vốn là đứa vô tâm nhưng tôi vẫn trùm chăn khóc thút thít đến tận sáng. Mấy lần định gọi về nhà họ Tống, nhưng lại nghĩ mình đâu còn tư cách.

Gọi cho mấy đứa bạn chơi thân ngày trước, vừa nghe thấy giọng tôi là chúng nó lảng tránh rồi cúp máy. Gọi lại thì đã bị chặn hết rồi.

Từ chỗ được cưng chiều nhất nhà đến khi mất hết người thân, dù có cứng cỏi mấy cũng đủ khiến người ta suy sụp. Chẳng biết tương lai sẽ đi đâu, cũng chẳng rõ phải làm sao. Bố mẹ ruột đã mất, tôi giờ còn mất cả mái nhà.

May thay giờ vẫn còn chỗ ngủ. Mấy ngày nữa sẽ có mười vạn, quần áo trong vali toàn hàng hiệu mấy chục triệu một cái, hết tiền thì đem b/án vài bộ. Đồ secondhand cũng đáng giá, chắc đủ sống qua ngày.

Tôi hậm hực lau nước mắt, tự nhủ mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai mắt tôi sưng húp như trái đào, trông thảm hại vô cùng.

Lục Tuy không đi làm, ngồi ở sân.

Chưa kịp lên tiếng, hắn đã ngẩng lên nhìn tôi. Đôi mắt đen thăm thẳm, đường nét góc cạnh lạnh lùng. Tôi tưởng hắn sẽ hỏi chuyện tôi khóc lóc, nào ngờ hắn lại mời: "Tống Từ, đi ra sau núi bắt cá không?"

"Bắt cá?"

"Ừ, phía sau núi có con suối nhỏ, nước trong, cá ít xươ/ng. Tối nay làm cá nướng."

"Đi đi!"

Đám mây u ám trong lòng tan biến. Tôi vội lục vali tìm bộ áo phông quần đùi thoải mái, rồi háo hức chạy ra sân bàn với Lục Tuy tối nay ăn cá nướng vị gì.

Vừa bước ra, ánh mắt Lục Tuy đổi khác. Hắn nhíu mày quát, vẻ mặt như không muốn nhìn thấy đôi chân trần của tôi: "Mặc quần dài vào."

Tôi nghi hoặc nhìn xuống. Cũng đâu có x/ấu.

Trước đây lũ bạn còn bảo đôi chân này giá khởi điểm mười vạn mỗi lần sờ.

"Nóng lắm, tôi không mặc đâu."

"Mặc vào."

"Không!"

Lục Tuy đứng phắt dậy, vác tôi quăng lên hầm đ/á, lục vali ném chiếc quần dài vào người tôi.

"Mau lên, không thì tối không có cá nướng."

"Ừ ừ, được rồi."

Tôi đứng dậy, không đợi hắn đi ra, cởi phắt quần đùi.

Đàn ông với nhau, có gì phải ngại.

Sột soạt.

Tôi miễn cưỡng mặc quần dài vào.

Ngẩng lên thì thấy Lục Tuy đang nhìn chằm chằm vào chân tôi, yết hầu lên xuống lo/ạn xạ. Mà phần dưới cơ thể hắn... cứ như đang giấu cái bình giữ nhiệt vậy.

? Trời hôm nay nóng thế sao, sao đột nhiên bồn chồn vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm