Một lúc lâu sau, Hách Phàn mới thỏa mãn rời môi, cánh tay rắn chắc như sắt đúc buông lỏng sự giam cầm đối với người trong lòng.
Tô Vũ vẫn còn chút quyến luyến chưa đã thèm, sướng đến mức đôi mắt mơ màng. Khi tầm nhìn mờ ảo chạm phải ánh mắt trêu chọc của người đàn ông, cậu mới muộn màng nhớ ra là phải biết ngượng.
“Ui chao, anh có thể đừng suốt ngày cứ đ/è tôi ra hôn thế được không?” Tô Vũ đẩy mạnh người đàn ông một cái, chùi chùi miệng định đứng dậy.
Hách Phàn: ……
Cái đồ nhóc không có lương tâm này, vừa được sướng xong là lật lọng không nhận người quen ngay cơ đấy.
“Vì cái gì mà không cho hôn? Em giải thích rõ ràng cho anh xem nào.”
Hôm nay không cho một lời giải thích hợp lý, Hách Phàn đời nào dễ dàng thả cậu đi? Hắn nắm lấy cổ tay Tô Vũ khẽ dùng lực, lại kéo người ngược trở về lòng mình.
“Chẳng vì cái gì cả, tóm lại là phiền.” Tô Vũ khoanh hai tay trước ngựk, kiêu ngạo ngẩng cằm lên, vô cùng lý lẽ.
Cái tên này, lúc hôn thì cứ sống ch*t rúc vào lòng người ta, hôn xong cái là bắt đầu kêu phiền.
Nhìn cái đầu nhỏ đặt trên cổ cậu kìa, bày ra cái bộ dạng làm màu cao ngạo ấy, sao mà diễn sâu thế không biết?
Thế này mà nhịn được à? Hôm nay quyết không nuông chiều cái thói này nữa.
Hách Phàn nâng hai má Tô Vũ lên, “chụt chụt” liên tiếp hôn mạnh mấy phát rõ to.
“Sao hả? Cứ hôn đấy thì làm sao, anh là hợp pháp nhé, em không cam lòng à? Có giỏi thì báo cảnh sát tới bắt anh đi này?”
Một bên má trắng trẻo của Tô Vũ bị hắn hôn mạnh tới mức hằn lên một dấu đỏ chót như giác hơi, vừa đỏ vừa nóng rát.
Không phải chứ, cái tên này bị hâm à?
“Đừng tưởng tôi không dám? Đương sự chưa đồng ý mà anh đã cưỡng hôn, hợp pháp cái chỗ nào hả?” Tô Vũ cao giọng, quát tháo om sòm với hắn.
“Nói cái lời này, vì sao hợp pháp em lại không rõ chắc?” Cái cậu vợ này còn cần được nữa không đây? Hôm nay Hách Phàn nhất định phải trị cái thói hay cãi nhen lẻo lự này mới được: “Nào, mở to hai cái hốc mắt của em ra! Nhìn xem đây là cái gì?”
Hắn như biến m/a thuật, từ trong túi áo móc ra một cuốn sổ kết hôn, trên tay dùng chút lực, “xoẹt” một phát đ/ập thẳng xuống bàn viết.
“Mở ra xem xem, bên trong viết cái gì hả?”
Hách Phàn một tay lật mở cuốn sổ, đọc cho cậu nghe: “Nhìn chỗ này, tân lang: Hách Phàn; tân nương: Tô Vũ.”
“Ai tên là Tô Vũ hả? Có phải em tên Tô Vũ không?”
“Anh hỏi em một lần nữa? Hôn em có hợp pháp không hả?”
Tô Vũ đờ người ra.
Bị một tràng thao tác thần sầu của Hách Phàn chặn họng đến mức cạn lời.
Không phải chứ, người bình thường có ai ra đường mà lại nhét sẵn sổ kết hôn trong túi quần không hả trời?
“Sao không ho he gì nữa rồi? Vừa rồi chẳng phải tinh tướng lắm cơ mà? Còn dám ngang ngược với anh nữa không?”
“Sau này phải biết thuận tòng anh một chút nghe chưa hả? Không thuận tòng anh hôn cho em ch*t chìm luôn.” Nói xong, như để chứng minh lời mình nói có trọng lượng, Hách Phàn lại bổ nhào xuống một ngụm, trực tiếp hôn mạnh bên má còn lại của Tô Vũ sưng vù lên một mảng.
Ừm, đối xứng rồi, nhìn thuận mắt hơn hẳn.
Thấy bà xã không dám cãi lại nữa, chắc hẳn đã có nhận thức rõ ràng về địa vị thân phận của mình rồi.
Hách Phàn mãn nguyện cất sổ kết hôn đi, đứng dậy bế phốc Tô Vũ đặt ngồi lên bàn viết, để cậu ngồi trên đó nghịch ngợm chơi đùa.
Còn bản thân thì quay ngoắt người vớ lấy cây chổi, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Cái mỏ Tô Vũ chu lên tận trời, rõ ràng là đang tức n/ổ ruột, nhưng trên mặt lại treo hai cái dấu hôn đỏ chót hai bên đối xứng, trông chẳng khác gì mấy đứa trẻ tranh tết thờ cúng, buồn cười kinh khủng.
Người đàn ông cứ nhìn một cái là lại bật cười một lần.
Tô Vũ vì thế mà càng thêm tức tối.
Hách Phàn dọn dẹp rất nhanh nhẹn, hắn tuy giàu có nhưng không phải kiểu thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ chẳng biết làm gì, hồi học đại học còn từng đi làm thêm ki/ếm tiền đàng hoàng.
Một lát thì sắp xếp chăn đệm, một lát lại bày biện đồ dùng tẩy rửa gọn gàng ngăn nắp, cuối cùng giặt cây lau nhà, lau nền nhà bóng loáng như gương.
Tô Vũ cứ ngồi chễm chệ trên mặt bàn, đung đưa hai cái chân nhỏ nghịch điện thoại, lướt xem tin nhắn trong nhóm tân sinh viên.
Đến lúc Hách Phàn dọn dẹp cái bàn viết, chê cậu vướng chân vướng tay, lại bế cậu thả lên chiếc giường đã được dọn dẹp tươm tất.
Tô Vũ đạp phăng giày ra leo lên giường, lật người tiếp tục chơi, vẫn là Hách Phàn nhặt hai chiếc giày cậu quăng lung tung xếp ngay ngắn ở cạnh giường.
Dọn dẹp xong xuôi ký túc xá thì cũng xấp xỉ giữa trưa, đến giờ ăn cơm rồi.
“Tiểu Vũ, đừng nghịch nữa, ra nhà ăn xem thử xem.” Hách Phàn lôi cậu từ trên giường dậy, cam chịu ngồi xổm dưới đất xỏ giày cho cậu.
Thực ra trước khi quen biết người đàn ông này, Tô Vũ không có như thế này đâu, cậu trước giờ luôn tự làm việc của mình, vô cùng đ/ộc lập và kiên cường.
Chỉ là sau khi ở bên cạnh hắn, cái này hắn cũng không cho làm, cái kia hắn cũng giành làm, thành ra bốn chi cứ thế từ từ thoái hóa mất tiêu.
Nhà ăn của trường Đại học F có tận mấy tòa liền, quy tụ ẩm thực khắp mọi miền đất nước, bọn họ chọn tòa gần khu ký túc xá nhất.
“Tiểu Vũ, muốn ăn cái gì?”
Tô Vũ chẳng thèm suy nghĩ, buột miệng nói luôn: “Lẩu khô m/a cay.”
“Anh thấy em muốn bị anh đá/nh thành cái nồi lẩu khô thì có.” Hách Phàn bực mình ấn cậu ngồi xuống bàn ăn, tự mình chạy đi lấy cơm cho hai người.