Em Gái Có Độc

Chương 15

17/05/2025 20:23

Dịch vụ chạy việc cùng thành phố đã giao lẵng hoa đến nhà khác từ sớm.

Kẻ bi/ến th/ái cũng có người để quan tâm, tôi có, hắn đương nhiên cũng vậy.

Tô Hứa Nam khao khát được mẹ công nhận, đáng tiếc thay, mẹ hắn tránh mặt hắn như tránh tà.

Hắn từng muốn đưa tôi đi gặp mẹ, nhưng mấy lần đều bị chặn ở ngoài.

Môi Tô Hứa Nam run bần bật. Hắn đi/ên cuồ/ng gọi điện cho mẹ, ti/ếng r/ên rỉ vỡ vụn: "Nghe máy đi, mau nghe máy đi!"

Buồn cười thật, lúc hắn đe dọa tôi đâu có bộ dạng vô dụng thế này!

Điện thoại mãi không được hồi âm, hắn gục xuống đất gào thét.

Tôi hả hê thưởng thức vẻ tuyệt vọng của hắn, đến khi hắn như đi/ên lao tới đẩy tôi về phía cửa sổ, tôi mới thét lên.

Một viên đạn xuyên qua ngựk hắn.

Kính vỡ tan. Tiếng còi cảnh sát rú lên ngoài kia.

Cuối cùng, cảnh sát đã tới.

Khi Tô Hứa Nam ra ngoài, để mặc tôi cho sát thủ, tôi đã thì thào nhắc hắn mưa chỉ là cái cớ.

Thực chất, tôi đã gửi lời thú tội gi*t người của hắn cho cảnh sát, kèm định vị cầu c/ứu:

"C/ứu tôi! Tôi phát hiện bí mật của bạn trai, hắn định gi*t tôi!"

Tô Hứa Nam mạng lớn, trúng đạn mà chưa ch*t.

Tôi duy trì hình tượng bạn gái si tình, tận tâm chăm sóc hắn. Khi hắn tỉnh dậy sau phẫu thuật, tôi mở ngay đoạn video.

Trong video, mẹ hắn nguyên vẹn bước ra khỏi đồn cảnh sát.

Ánh mắt mê muội của Tô Hứa Nam đột nhiên trợn trừng.

"Vui không? Khác với bọn mày, tao chả thích động thủ với kẻ không liên quan. Chán lắm! Mẹ mày chưa ch*t đâu, nhưng bà ấy đã thấy hết những việc mày làm, vì đại nghĩa diệt thân, tự đi tố cáo mày đấy!"

"Chúng tôi đã đoạn tuyệt qu/an h/ệ từ lâu. Nó là q/uỷ dữ!"

Trước ống kính, mẹ Tô Hứa Nam nức nở:

"Chồng cũ tôi đá/nh con, nhưng biết tại sao không? Vì Tô Hứa Nam hànhz hạz mèo! Nó thích nuôi mèo như người thân rồi gi*t hại dã man! Hàng xóm phát hiện cả đống x/ác mèo, chúng tôi tưởng nó còn nhỏ có thể c/ứu vãn, nên đổ lỗi cho bố nó."

"Sinh em gái xong, Tô Hứa Nam cảm thấy bị bỏ rơi. Em bé mới ba tháng tuổi, nó lén đem đi tắm rồi dìm ch*t trong chậu!"

"Bố nó định đưa nó vào trường giáo dưỡng, nhưng hôm sau thì ch*t. Nó quỳ khóc xin tôi: 'Mẹ ơi hổ dữ còn không ăn th!t con, cho con cơ hội sửa sai'. Tôi mềm lòng làm chứng gian, giờ tôi hối h/ận lắm... Nó vẫn đi hại người!"

"Loài q/uỷ như nó, đáng lẽ tôi nên bóp cổ từ lúc mới đẻ!"

Mặt nạ oxy mờ hơi sương. Tô Hứa Nam thở gấp, rên rỉ như thú hoang. Tôi cười hỏi: "Bị người mình yêu nhất kh/inh gh/ét, cảm giác thế nào?"

Tổn thương thể x/ác với hắn chẳng đáng gì.

Chỉ có dồn tim ép ruột, mới khiến hắn thấm thía tuyệt vọng tột cùng.

"Mày luôn viện cớ cao cả cho tội á/c, kỳ thực chỉ vì nhận ra trên đời chẳng ai thật lòng yêu mày. Ngay cả mẹ mày cũng vậy, bà ấy rõ ràng yêu chồng mới và đứa con nhỏ hơn. Mày phát đi/ên vì gh/en tị."

"Đến kẻ bi/ến th/ái như tao còn có người yêu thương. Còn mày thì không, thật đáng thương."

Tim hắn đ/ập lo/ạn nhịp. Y tá vào nhắc khéo:

"B/ệnh nhân mới tỉnh, đừng cho xem những thứ kí/ch th/ích quá!"

Tôi vờ tiếp thu:

"Ồ, tôi tưởng tội phạm gi*t người tâm lý vững lắm chứ. Hóa ra không phải."

Trước khi rời đi, tôi vỗ trán:

"À quên, cái nhà mày n/ổ tung hôm ấy... là nhà của chính mày đấy."

"Đoán xem cảnh sát sẽ đào được bao nhiêu 'bảo bối' trong đó?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
9 10 năm vây hãm Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyển kiếp mãi chẳng sống nổi, tôi đành nương nhờ nhà trưởng thôn có bảy đứa cháu

Chương 6
Giới thiệu: Nàng từng năm lần đầu thai vào cùng một gia đình, nhưng vì là con gái nên bị mẹ ruột dùng áo bông bịt mũi cho ngạt thở, ép uống nước bùa chú, rồi vứt bỏ vào lò gạch cũ. Lần cuối cùng, để cứu em trai, người mẹ đã đâm thủng nốt ruồi đỏ trên ngực nàng để lấy máu. Nàng cắn đứt sợi chỉ đỏ, đầu thai vào nhà họ Lương, được cha mẹ và bảy người anh trai nâng niu trong lòng bàn tay. Từ một đứa trẻ bị ruồng bỏ, nàng trở thành Lương Tuệ Ninh, cuối cùng cũng được sống một kiếp người trọn vẹn. Một câu chuyện tái sinh đầy đau xót và lấy đi nước mắt của độc giả. Đây là câu chuyện về tình mẫu tử, sự tái sinh và cứu rỗi, nơi nữ chính sau năm lần đầu thai đều bị chính mẹ ruột ruồng bỏ, cuối cùng đã chọn cách rời đi và tìm thấy hơi ấm thực sự trong một gia đình khác.
Trọng Sinh
0