Một giọng nói rất xa lạ.
Tôi khẽ nhíu mày rồi chậm rãi quay đầu lại.
Một thiếu niên có làn da trắng trẻo, hàng mi dài đen nhánh, cao hơn tôi hẳn một cái đầu đang cúi xuống nhìn tôi.
Trên gương mặt cậu ta còn vương chút ửng đỏ, ngũ quan tuấn tú sáng sủa, giống hệt nhân vật bước ra từ truyện tranh thiếu niên.
Tôi lại nhíu mày.
Bây giờ... thụ đều cao thế này sao?
Đúng vậy.
Tôi biết người trước mặt.
Thực ra, từ lần đầu tiên cậu ta xuất hiện, tôi đã điều tra rõ toàn bộ lý lịch của cậu ta rồi.
Hạ Ngôn, tốt nghiệp trường Trung học Thanh Tùng.
Thành tích xuất sắc, nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên buộc phải nghỉ học.
Cậu ta làm thêm ở quán bar, lại bị liên lụy trong một vụ gây rối nên trọng thương hôn mê.
Dung Kỳ tình cờ đi ngang qua, thay mẹ cậu ta thanh toán viện phí.
Một đoạn nghiệt duyên cứ thế bắt đầu.
Chỉ là tôi không ngờ mình lại gặp nhân vật thụ chính ở đây.
Hơn nữa, khi nhìn tôi, Hạ Ngôn hơi nhướng mày.
Tuy trong mắt có vẻ kinh ngạc, nhưng lại chẳng hề bất ngờ.
Đối mặt với sự nhiệt tình của cậu ta, tôi chỉ khẽ gật đầu một cách nhã nhặn.
"Cậu quen tôi sao?"
Hạ Ngôn cười.
Nét thiếu niên hiện rõ trên gương mặt, vừa trong trẻo vừa rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Dung tiên sinh và Văn tiên sinh thường xuyên nhắc đến anh."
Nghe thấy hai cái tên ấy, tôi hơi nhướng mày.
Khi nhắc tới họ, thái độ của Hạ Ngôn lại vô cùng bình thản.
Không hề mang theo sự c/ăm h/ận ngút trời như tôi tưởng tượng.
Nhưng tôi rất hiểu lòng người.
Có những người sau khi bị tổn thương chỉ biết lặng lẽ li /ếm láp vết thương của mình, vẫn giữ vẻ bình tĩnh và không thể diện ra bên ngoài.
Nghĩ tới đây, tôi không khỏi nhìn Hạ Ngôn bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Cậu ta nhận được ánh mắt ấy thì khựng lại.
Nhớ đến những tổn thương mà chàng trai này từng phải chịu đựng, giọng tôi cũng bất giác nhẹ đi vài phần.
"Nếu đã vậy, chúng ta cũng xem như bạn bè rồi."
Tôi dừng một chút rồi nói tiếp:
"Vậy có thể nhờ cậu một chuyện được không? Đừng nói cho ai biết tôi đã về nước."
Hạ Ngôn sửng sốt trong chốc lát.
Nhưng rất nhanh đã gật đầu thật mạnh.
"Vâng!"
7
Hạ Ngôn đồng ý rất dứt khoát.
Tôi yên tâm giao hành lý cho nhân viên phục vụ rồi nhận phòng khách sạn.
Người ta thường nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Dù bọn họ có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được rằng tôi lại ở ngay dưới mí mắt họ.
Nghĩ vậy, tôi bước vào căn phòng hạng sang.
Bật đèn lên, tôi hài lòng nhìn quanh một lượt.
Trước đó tôi đã dặn quản lý khách sạn, mọi cách bài trí và trang trí ở đây đều phải làm theo thói quen trước kia của tôi.
Xem ra ông ta đã làm rất tốt.
Nhưng...
Trong căn phòng lại có gì đó rất kỳ quái.
Tôi nhìn chăm chú hồi lâu.
Không hiểu sao lại có cảm giác như bên trong đang giấu một người nào đó.
Có lẽ chính tôi cũng thấy ý nghĩ ấy quá hoang đường nên bật cười lắc đầu.
Sau đó rời khỏi phòng.
Lúc gặp mặt, Hạ Ngôn đã mời tôi dùng bữa tối cùng cậu.
Tôi muốn nhân cơ hội đó hỏi thăm tình hình tình cảm của cậu.
Nhưng khi nói chuyện vòng vo, Hạ Ngôn lại chẳng tiết lộ lấy một chữ.
Vì vậy tôi quyết định đợi đến bữa ăn rồi tìm hiểu kỹ hơn.
Dù sao tôi cũng đã vắng mặt suốt ba năm.
Nghĩ vậy, tôi đi đến địa điểm đã hẹn.
Hạ Ngôn ở trong phòng lề mề rất lâu, tôi gõ cửa mãi cậu ta mới chịu bước ra.