Nhân Sâm Tinh

Chương 5

23/08/2024 18:17

Ta lén lút mang theo nhân sâm tinh về túp lều của mình.

Những mảnh gỗ nhỏ treo trên cửa rung lên, lập tức một đứa bé đen nhẻm g/ầy gò chạy ra, ra hiệu với ta.

Đây là đứa bé c/âm ta nhận nuôi.

Năm ngoái nó lang thang đến đây, ta thấy nó tội nghiệp nên nhận nuôi nó.

Tuy nó không nói được nhưng rất khỏe, ch/ặt củi gánh nước không thành vấn đề.

Chỉ là nuôi đứa bé ở độ tuổi này tốn khá nhiều lương thực, nên ta mới đến nhà họ Dương định ki/ếm thêm chút bạc.

Việc của người giàu có quả thật không dễ làm, đặc biệt là liên quan đến việc riêng tư trong nhà, không cẩn thận là tiền không những không ki/ếm được mà còn mất luôn cả mạng.

Ta cầm mấy lạng bạc thưởng, tính toán, nếu tiết kiệm một chút thì có thể trụ thêm một thời gian.

Ta quay người đặt giỏ xuống, bế đứa bé nhân sâm ra, nói với đứa bé c/âm: “Đi lấy nước cho em gái con.”

Nó ra hiệu hai lần, dường như không hiểu ta đang nói gì.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của nó, nhân sâm biến thành đứa trẻ khóc oe oe.

“Chỉ là yêu quái thôi, có gì đ/áng s/ợ đâu.”

Ta nhìn đứa bé c/âm ngồi bệt dưới đất, bĩu môi, hoàn toàn quên mất bộ dạng lần đầu tiên ta nhìn thấy nhân sâm tinh.

Tối đó ăn cơm xong, ta thu dọn hành lý trong nhà.

Đồ ăn, quần áo, kể cả những mảnh gỗ nhỏ trên cửa đều được đóng gói.

“Lần này bà ra ngoài đã gây ra chút phiền phức. Chúng ta phải đi xa một chuyến, tránh để phiền phức theo đuôi.”

Đứa bé c/âm gật đầu.

Khóa cửa, nhìn lại nơi ta đã ở vài năm, rồi xoay người rời đi.

Nhiều năm thiên tai nhân họa, người dân phải trôi giặt khắp nơi, nay đây mai đó.

Ta cũng là người quen lang thang, mặc dù không biết đích đến là đâu.

Thế nhưng phía bắc mới đ/á/nh trận, chúng ta sẽ đi về phía nam, tìm một nơi ấm áp hơn.

Vừa hay lưng và chân của ta cũng không chịu được lạnh.

Tuy nhiên, lúc đó ta không đoán được rằng ta sẽ gặp phải một kiếp nạn.

...

Chúng ta là một bà già, một đứa trẻ cỡ nhỡ và một nhân sâm tinh nóng phỏng tay.

Do đó, đường nhỏ không dám đi vì sợ bị thú dữ tha đi.

Đường chính cũng không dám đi ngang nhiên, vì sợ binh lính và thổ phỉ b/ắt c/óc.

Vùng biên giới nam bắc có không ít binh lính chạy lo/ạn tụ tập thành bọn cư/ớp, rất là hung hãn.

Còn đường thủy, thuyền không quen không bao giờ được đi.

Như lời nói “xe thuyền quán trọ, không tội cũng phải gi*t”, không biết bao nhiêu thuyền chài đã lừa gạt người ta rồi gi*t hại trên đường, cư/ớp hàng hóa.

Vì vậy, chúng ta đi rất cẩn thận, cũng mất khá nhiều thời gian.

Lúc xuất phát, tuyết trên trời rơi xuống đất, trắng như muối.

Mà khi chúng ta vượt qua biên giới, đến miền nam, khắp nơi xanh mướt, hồ nước gợn sóng trong veo.

Gió thổi qua, hai đứa trẻ đã lớn như cây liễu đ/âm chồi nảy lộc.

Đứa bé c/âm đã hoàn toàn lớn thành người, nhân sâm tinh lăn một cái đã biến thành một đứa trẻ ba bốn tuổi.

Ta thầm nghĩ, chẳng lẽ yêu quái chính là yêu quái, tốc độ sinh trưởng khác xa người thường?

Tuy nhiên, sự tò mò của nhân sâm tinh cũng theo chiều cao mà tăng lên.

Nó luôn hỏi đủ thứ, rất là ồn ào.

Đứa bé c/âm có sức khỏe tốt, b/ắn cung giỏi, thường xuyên đ/á/nh cá cho chúng ta ăn, nhân sâm tinh cũng đến quấn lấy, hai mắt cứ theo tay đứa bé c/âm lên lên xuống xuống.

Một ngày nọ, nó cuối cùng cũng hỏi ta: “Bà ơi, mẹ con đâu?”

Chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói với nó, ta không giấu giếm kể hết mọi chuyện.

Nhưng ta phải cảnh cáo nó: “Con sau này nhất định phải bớt giao du với người thường. Nếu như con không cẩn thận n/ợ ân tình của người thường, sau này phiền phức sẽ nhiều lắm.”

“Dù sao con là yêu quái tàn đ/ộc, bà cũng không cần lo lắng đến vậy. Chỉ sợ con cứng đồng giống như mẹ con, cứ nhất quyết phải báo đáp ân tình cho người thường mà liều cả mạng của mình.”

Nó gật đầu như hiểu như không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

CHIM HOÀNG YẾN NHÌN THẤY BÌNH LUẬN TIÊU CỰC

Chương 15
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng lại độc ác. Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi tính kế leo lên giường một Alpha đỉnh cấp. Không ngờ hai năm sau, tôi lại mang thai. Tôi cầm tờ siêu âm xông đến trước mặt hắn, quyết tâm ép cưới để thượng vị. “Cận Thừa Châu, chúng ta khi nào kết…” Câu còn chưa nói hết, trước mắt tôi bỗng trôi qua vô số dòng bình luận dày đặc: 【Cười chết mất, đồ ngu này chẳng lẽ thật sự nghĩ nam chính sẽ cưới hắn?】 【Nếu không phải năm đó nam chính bị hạ thuốc, nhận nhầm hắn thành bạch nguyệt quang】 【Chỉ là Omega hạ đẳng thôi】 【Có thai thì sao? Nam chính sẽ tự tay ép hắn uống thuốc, xử lý cả người lẫn đứa nhỏ đó nhé~】 【Dù sao trong lòng nam chính chỉ có bạch nguyệt quang, hắn ghét nhất bị uy hiếp. Bây giờ làm ầm lên càng dữ, sau này lúc bị dìm xuống biển sẽ càng thảm hề hề.】 Tờ siêu âm tôi đang rút ra giữa chừng, lập tức cứng đờ trong tay. Cận Thừa Châu ngẩng mắt lên, hơi nhíu mày: “Cưới cái gì?” “Cư… kết thúc!”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Đại Mộng Chương 10
Ký túc xá hoang Chương 09
Đứa trẻ già Chương 15