Ngọc Vỡ - Phần 3 (Cuối)

Ngoại truyện 3 (Hoàn toàn văn - Kết thúc 3 phần "Ngọc vỡ")

22/04/2024 15:18

Phiên ngoại 3: Góc nhìn của Dung Ngọc

Thái tử Dung Ngọc phong quang tuyết nguyệt, quân tử đoan chính người như trích tiên.

Vẫn luôn là như vậy, đến ch*t vẫn là như vậy.

Dung Ngọc lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số, không gì không biết, cao quý thấu xươ/ng, nhân đức khoan nhượng, được triều thần bách tính kính yêu.

Hắn là một người thừa kế đủ tư cách, chỗ duy nhất không đủ tư cách, chính là hắn muốn nhất sinh nhất thế nhất song nhân.

Không có lý do nào khác, chỉ là nghĩ đến sau này, Hoài Nguyệt phải giống như mẫu hậu hắn, ngày ngày phải đối phó với một đám ba hoa chích chòe, sợ là không có quá nhiều thời gian quan tâm đến hắn, hắn liền khó có thể chấp nhận.

Khương Hoài Nguyệt từ khi còn nhỏ, trong mắt chỉ có hắn, tương lai hẳn cũng nên là như vậy. Hắn cũng giống thế.

Thái tử nhân đức không sai, nhưng lòng nhân đức của hắn mang theo sự sắc sảo. Nếu không làm sao có thể ấn ch/ặt đầu một đám hoàng huynh hoàng đệ khác?

Nhưng sự sắc bén của hắn, khi đối mặt với Khương Hoài Nguyệt, sẽ vô thanh vô thức mà biến mất.

Khi Hoài Nguyệt bảy tám tuổi, trốn nhũ mẫu m/ua ăn đường mạch nha mà Bảo Châu m/ua, dính rơi mất cái răng sữa muốn rơi mà không rơi.

"Thái tử ca ca, ta sắp biến thành quái vật không răng rồi!"

Từ nhỏ lớn lên trong thâm cung, Thái tử mười mấy tuổi, đã như ông cụ non, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp trước giờ không có cảm xúc gì, cho dù hắn vừa mới tự tay xử quyết một tên gian tế muốn leo giường, trong mắt cũng không có chút d/ao động nào.

Khi nhìn thấy tiểu Hoài Nguyệt, khoé mắt lại dịu mắt, lặng lẽ giấu con d/ao găm nhỏ m/áu ra sau lưng, dùng bàn tay sạch sẽ sờ sờ đầu nàng, nhẹ giọng nói:

"Làm sao vậy?"

"Thái tử ca ca." Tiểu Hoài Nguyệt cho hắn xem chỗ cái răng bị g/ãy, bắt đầu khóc hu hu: "Răng của muội không cần muội nữa, liệu muội có như tổ phụ mỗi ngày chỉ có thể ăn cháo loãng không?"

Thái tử khóc không được cười cũng không xong, nhưng vẫn nghiêm túc giải thích với nàng: "Đó là chiếc răng đã cũ, nghỉ hưu rồi, sau này có có răng mới tới làm việc tay nó."

Tiểu Hoài Nguyệt miễn cưỡng tin lời của hắn vậy.

Lớn lên một chút, Khương Hoài Nguyệt không có nhiều thời gian đến Đông Cung, giáo dục trong nhà đối với nàng vô cùng nghiêm khắc, cầm kỳ thi họa, xếp hàng từ sáng đến tối.

Thái tử cũng rất bận rộn. Bọn họ đều là người mang vác kỳ vọng lớn lao.

Nhưng dù bận rộn đến đâu, Thái tử cũng sẽ tranh thủ thời gian đến gặp nàng, hôm đó hắn thấy nàng tranh luận với nhũ mẫu, nhũ mẫu rời đi, Hoài Nguyệt nhìn thấy hắn, oan ức làm nũng:

“Nhũ mẫu nói những lời đó không thể nói với người khác, nhưng muội cứ muốn nói." Sau nàng kể lại đầu đuôi mọi chuyện một lần.

Hoàng tử buồn cười giúp nàng lâu đi tro bụi dính trên khuôn mặt nhỏ, động tác mềm nhẹ.

Ngày hôm sau, gửi cho nàng ấy một bộ "Nữ Tắc", "Nữ Huấn" và "Nữ Giới" hoàn toàn mới.

Khương Hoài Nguyệt vừa mở ra, dưới bìa sách đoan trang cổ hủ, là các tiểu thuyết kỳ quái. Thái tử thức trắng mấy đêm, từ đống núi sách mênh mông, chọn ra cho nàng những giai thoại thú vị phù hợp với độ tuổi tiểu cô nương như nàng đọc.

Tất cả đều loại có lời lẽ dễ hiểu, dàn ý cao xa.

Lại lớn lên một chút, Khương Hoài Nguyệt nhặt được một con thỏ nhỏ, nuôi nó ở trong viện của mình, cảm thấy mới lạ không thôi, mỗi ngày đều nhìn chằm chằm thỏ con ăn cỏ đi ngủ.

Con thỏ càng nuôi càng bám người, hơn nữa rất hay gh/en tị.

Cứ mỗi lần Khương Hoài Nguyệt và Dung Ngọc đứng cùng nhau, con thỏ đều dậm chân “bộp" một tiếng, thể hiện sự bất mãn của mình.

Sau vài lần, Dung Vọng cười như không cười nhìn con thỏ ngốc kia.

"Con thỏ này lại rất thông minh, thông nhân tính."

Ngày hôm sau, trên bàn ăn của Khương Hoài Nguyệt, lại có thêm một món đầu thỏ cay, nàng ăn rất hăng say, ăn xong phát hiện con thỏ đã biến mất, còn cho rằng mình đã ăn thịt con thỏ nhỏ kia.

Khương Hoài Nguyệt sau khi lớn lên trầm ổn ung dung, đã lâu không khóc, "oa" một tiếng khóc lên.

Trong đêm liền đem quà sinh nhật tặng của Dung Ngọc, một chiếc áo khoác lớn, gỡ bông hoa gừng bên trên, thay vào đó là một miếng gừng x/ấu xí xiên vẹo.

Ngày thứ ba, Dung Ngọc đến xin lỗi, dỗ dành nửa ngày, còn tặng một con thỏ mới mới coi như dỗ dành xong. Con thỏ mới càng dễ thương, không biết gh/en tị, chỉ là con thỏ vô dụng biết dễ thương.

Ngày thứ tư, Khương Hoài Nguyệt "vô tình" biết, hoá ra đầu thỏ trên bàn ăn là do đầu bếp m/ua, con thỏ kia là tự mình chạy đi, bây giờ lại chui từ trong bụi cỏ ra.

Chẳng qua, con thỏ cũ đã thất sủng, bị Dung Ngọc đưa đi.

Sau đó nữa, bọn họ thuận lý thành chương mà đính hôn.

Điển lễ sắc phong thái tử phi đang đến gần, sông Vân nước lũ lan tràn, Ngọc Ninh dẫn theo một nhóm quan viên đi c/ứu trợ thiên tai.

Khương Hoài Nguyệt đi tiễn hắn, ở cửa thành, lúc hắn chuẩn bị lên xe ngựa, Thái tử sờ sờ đầu nàng, giọng nói dịu dàng trong trẻo:

"Hoài Nguyệt, không cần khắc khổ thêu giá ý, hại đến mắt. Đợi ta về, lén thêu cho muội."

Ánh mặt trời giữa mùa hè chiếu xuống, chiếu vào giữa dung mạo của hắn, rơi lên bạch y của hắn, tuấn tú sẵn có, công tử vô song, sáng lạn như thần minh.

(Hoàn toàn văn - Kết thúc cả 3 phần "Ngọc Vỡ")

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11
12 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6