Mỹ Nhân Kiếp

Chương 26.

20/02/2026 11:53

Ngày diện kiến, các tú nữ được chia ra do vài cô cô dẫn đường, ta và Chân Ngọc Đình không ở cùng một nhóm, trước lúc bước ra cửa nàng ta còn nhìn ta khoác lên người bộ y phục màu hồng củ sen, lúc bấy giờ mới yên tâm mỉm cười rời đi, trên người mặc bộ y phục màu xanh ngọc bích gần như giống hệt bộ mà ta đã mặc lúc gặp Thái tử lần đầu tiên tại yến tiệc mùa xuân năm ngoái.

Còn ta thì trong lúc chờ đợi, đã thay đôi khuyên tai hoa ngọc lan mà ta vẫn luôn siết ch/ặt trong tay.

Nếu như Chân Ngọc Đình không mặc bộ y phục kia, vậy thì ta không hề có nắm chắc hoàn toàn phần thắng.

Cơ mà nàng ta đã mặc rồi, nàng ta hấp tấp nóng lòng muốn chứng minh tâm ý của mình với Thái tử.

Có lẽ tình cảm của Thái tử dành cho ta không sâu đậm đến thế, nhưng Chân Ngọc Đình càng muốn chàng rời bỏ ta, chàng lại càng sinh lòng phản cảm.

Chàng là Trữ quân cơ mà, quyết định của chàng từ khi nào đến lượt kẻ khác phải hao tâm tổn trí cơ chứ?

Quả nhiên, đúng như ta dự liệu, khoảnh khắc Thái tử nhìn thấy Chân Ngọc Đình mặc bộ y phục đó, chàng chẳng hề kinh ngạc vui mừng. Nơi đáy mắt chàng tràn ngập sự thất vọng.

Ánh trăng sáng trong lòng chàng, người từng lạnh lẽo kiêu ngạo như sương giá, nay vì vị trí Thái tử phi, lại cam tâm làm kẻ thế thân của người khác.

Nhưng cuối cùng chàng vẫn giữ nàng ta lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
8 BỐI Chương 9
11 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm