Chấp Niệm

Chương 21 + 22

23/09/2024 15:05

21

Tôi không nghe rõ mẹ nói gì, tôi đáp lại lấy lệ vài câu sau đó cúp máy.

Nửa giờ sau, tôi xuất hiện tại khách sạn theo định vị mà Khương Hoán gửi.

Bộ váy là chiếc đầm dạ hội cá tiên mà anh ta đã chọn, đôi giày này cũng là do anh ta chọn.

Tôi không thấy Khương Hoán đâu.

Khách sạn đang tổ chức một bữa tiệc sinh nhật.

Vài cô tiểu thư nhà giàu bên cạnh đang tán gẫu, từ chuyện ngôi sao đến tin đồn giới thượng lưu, chẳng khác nào một trung tâm tình báo lớn.

"Con nhóc Ôn Điềm đó đúng là số may mắn thật, bạn trai cô ta đặc biệt chọn khách sạn này để tổ chức tiệc sinh nhật cho cô ta, gh/en tị ch*t đi được."

“Có gì mà phải gh/en tị chứ, thiếu gia nhà họ Khương nổi tiếng là tay chơi, vậy mà Ôn Điềm còn coi anh ta như bảo bối vậy.”

“Tay chơi thì sao chứ? Chỉ cần anh ta đẹp trai là được. Chỉ cần nhìn vào gương mặt đó, thì cho dù anh ta có làm gì mình cũng có thể tha thứ.”

Cho đến khi Ôn tiểu thư cùng lúc xuất hiện.

Tôi mới hiểu ra mọi chuyện.

Tất cả những hành động của Khương Hoán trong mấy ngày qua.

Chẳng qua chỉ là để s/ỉ nh/ục và trả th/ù tôi mà thôi.

Ôn tiểu thư….

Cô ta mặc một chiếc váy cùng kiểu, cùng màu với tôi, thậm chí cả đôi giày cũng giống hệt.

22

Khi Ôn Điềm đi đến trước mặt tôi.

Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ mặt dường như không thể tin nổi.

Mọi người xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

Ôn đại tiểu thư lớn tiếng tựa pháo n/ổ mà chất vấn tôi: “Cô là ai?”

Tôi vốn định tránh đi và lặng lẽ rời khỏi.

Thế nhưng cô ta lại lao tới đẩy tôi một cái: “Cô chính là người đã quyến rũ Khương Hoán phải không?”

“Vốn dĩ tháng trước A Hoán đã hứa sẽ đi Hawaii cùng với tôi! Chính cô là kẻ đã phá hỏng mọi chuyện đúng không?”

Chuyện này thật sự là oan cho tôi rồi.

Cô ta tức đến mức đôi mắt trở nên đỏ hoe: “Cô chạy cái gì chứ?”

“Dám mặc đồ giống tôi để khiêu khích tôi nhưng lại không dám đối mặt với tôi sao?”

Ớ phía xa.

Tôi nhìn thấy Khương Hoán đang đứng khoanh tay ở một góc, vẻ mặt anh ta cười như không cười mà nhìn tôi.

Tên chó ch*t này quả nhiên là đang cố ý trêu chọc tôi.

Tôi đẩy tay cô ta ra: “Trang phục và giày đều là do bạn trai cô bảo tôi mặc, tôi cũng không biết hôm nay có chuyện gì.”

“Cảm phiền cô nếu muốn tìm thì tìm bạn trai mình đi.”

Bạn bè của Ôn tiểu thư quá nhiều, vài cô gái đã bước đến giữa ch/ặt tay tôi không cho tôi rời đi.

Lúc này Khương Hoán mới chậm rãi đi đến.

Trong lúc xô xát.

Tôi bị đẩy ngã lên bàn tiệc.

Và đụng vào tháp ly sâm panh được xếp chồng lên nhau.

Cánh tay tôi đ/au dữ dội.

Mảnh thủy tinh vỡ không biết đã c/ắt vào đâu, một dòng m/áu chợt chảy dài từ cánh tay tôi chảy xuống.

Xung quanh lập tức trở nên im lặng.

Sắc mặt của Ôn tiểu thư cũng đã thay đổi, nhưng vẫn cố già mồm:

“Giả vờ cái gì chứ?”

Tôi bị ám ảnh bởi m/áu rất nặng.

Khi nhìn thấy một mảng đỏ tươi trên tay, trái tim tôi như ngừng đ/ập ngay lập tức và sau đó tầm nhìn bắt đầu trở nên mờ ảo.

Trước khi mất đi ý thức.

Tôi nhìn thấy Khương Hoán đang bước nhanh về phía tôi.

Trên khuôn mặt anh ta.

Không còn vẻ giễu cợt thờ ơ như khi nãy nữa.

Chỉ còn lại sự lo lắng và căng thẳng.

Nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì chứ.

Đây là lần thứ ba anh làm tổn thương tôi.

Khương Hoán.

Tôi là kẻ hay ghi th/ù nhất.

Có những chuyện, dù thế nào cũng không đáng để tôi tha thứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0