"CHÂN" THIẾU GIA HÀO MÔN

Chương 12

05/02/2026 16:50

"Chân Ngạn!" Tôi định đuổi theo nhưng ba đã tóm ch/ặt lấy cánh tay tôi.

"Đứng im đó!"

Ánh đèn xe vụt sáng, tiếng động cơ xa dần. Cửa hầm xe chậm rãi hạ xuống, ngăn cách nốt chút ánh sáng cuối cùng. Đèn cảm ứng lại tắt ngóm. Trong bóng tối, mẹ tôi ngồi thụp xuống ôm gối khóc nức nở. Tay ba vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, siết đến đ/au điếng.

Sau khi Chân Ngạn đi, điện thoại của tôi bị tịch thu, cửa phòng cũng bị khóa ngoài. Vương thúc mang cơm vào không dám nhìn mặt tôi, đặt khay xuống là vội vàng rời đi ngay. Mẹ bưng bát canh vào, đôi mắt sưng húp.

"Tiểu Ưu." Bà ngồi bên mép giường, nắm lấy tay tôi, "Coi như mẹ c/ầu x/in con, dứt bỏ đi!"

"Mẹ..."

"Con có biết nhà họ Chân có thế lực thế nào không?" Giọng bà r/un r/ẩy, "Họ chỉ cần búng tay một cái là công ty của ba con sẽ biến mất. Những năm qua, vì cái nhà này, vì công ty, tóc ba con đã bạc trắng cả rồi."

"Nhưng mẹ ơi, con thích em ấy."

"Thích thì đáng giá bao nhiêu tiền?" Bà khóc, "Mẹ cũng từng trẻ, cũng biết thích một người là cảm giác thế nào. Nhưng cuộc sống này không chỉ có mỗi tình yêu là đủ đâu con."

Bà đứng dậy đi ra phía cửa, lại ngoảnh đầu nhìn tôi: "Ngày mai, ba sẽ đưa con ra nước ngoài. Trường học đã được liên hệ xong xuôi rồi, con cứ sang đó vài năm, đợi chuyện này lắng xuống rồi tính sau."

15.

Cánh cửa đóng sập lại. Tôi ngồi thẫn thờ trong bóng tối, đầu óc trống rỗng hoàn toàn. Ra nước ngoài sao? Vài năm ư? Đợi mọi chuyện trôi qua ư? Chuyện của tôi và Chân Ngạn, liệu có thể nào "trôi qua" được không?

Nửa đêm hôm đó, tôi đ.á.n.h liều cạy cửa sổ tầng hai. Lầu không cao lắm, bên dưới lại là t.h.ả.m cỏ, tôi nhảy xuống, cổ chân hơi thốn nhưng vẫn còn đi được.

Nhà Chân Ngạn ở ngoại ô phía Tây, đi taxi cũng mất bốn mươi phút. Trên đường đi, tôi mượn điện thoại của tài xế gửi cho em ấy một tin nhắn: 【Anh đang ở trước cửa nhà em, đợi em.】

Em ấy nhanh chóng chạy ra, người vẫn đang mặc đồ ngủ, chỉ khoác tạm một chiếc áo khoác bên ngoài. Thấy tôi, em ấy sững lại một chút rồi rảo bước tiến tới, "Sao anh lại..."

"Chân Ngạn." Tôi c/ắt lời em ấy, "Chúng ta chia tay đi."

Gió đêm thổi qua lạnh buốt. Tôi nhìn em ấy, dưới ánh đèn đường, gương mặt em ấy trắng nhợt, đôi mắt đen thâm trầm.

"Lý do?" Em ấy hỏi.

"Vì tôi không xứng với em." Tôi nói, nước mắt rơi xuống không báo trước, "Ngay từ đầu tôi tiếp cận em đã là tính toán cả rồi. Tôi chỉ muốn được ở lại nhà họ Hứa thôi."

"Hứa Ưu." Em ấy tiến lại gần một bước, nhìn thẳng vào tôi, "Em hỏi là hiện tại kìa. Bây giờ, anh có thực lòng thích em không?"

Ánh đèn đường rơi vào đáy mắt em ấy, sáng rực rỡ như những vì tinh tú. Tôi nghẹn ngào gật đầu: "Thích. Rất thích."

"Vậy là đủ rồi." Em ấy đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi, "Những chuyện khác, cứ giao cho em."

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng nhị gì hết." Em ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, "Anh phải tin em."

Tôi nhìn em ấy, nhìn vào đôi mắt mà tôi từng đ.á.n.h đến bầm tím, cũng từng say đắm hôn lên.

"Được." Tôi đáp, "Anh tin em."

Em ấy mỉm cười, kéo tôi vào lòng ôm thật ch/ặt.

"Đi thôi." Em ấy thì thầm bên tai tôi, "Đưa anh về nhà."

"Về nhà nào?"

"Nhà của chúng ta. Em đoán là giờ này ba mẹ em cũng đang ở đó."

Lúc xe chạy vào khuôn viên nhà họ Chân, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Chân Ngạn siết nhẹ tay tôi: "Căng thẳng à?"

"Em nói xem?" Tôi liếc em ấy một cái, "Lần trước ba anh đến đây, ăn nói còn phải khép nép giữ kẽ vô cùng."

"Lần này không cần thế đâu." Em ấy khẽ xoa đầu ngón tay tôi, "Lần này là về nhà mình."

Xe dừng trước tòa nhà chính. Quản gia đã đứng đợi sẵn ở cửa, thấy chúng tôi liền hơi cúi người: "Thiếu gia, Hứa thiếu gia! Ông chủ đang đợi ở phòng khách ạ."

Cánh cửa phòng khách khép hờ. Chân Ngạn đẩy cửa, dắt tay tôi bước vào. Ngay lập tức, tôi nhìn thấy ba mẹ mình. Họ đang ngồi trên bộ sô pha phía bên trái, lưng thẳng tắp, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Chén trà trên bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút, nhưng chẳng ai buồn đụng tới.

Đối diện họ là Chủ tịch Chân và Chân phu nhân. Chân phu nhân đang cầm một cuốn album ảnh lật xem, ngẩng đầu thấy chúng tôi, đôi mắt bà cong lên ý cười.

"Tiểu Ngạn về rồi đấy à." Bà nói, ánh mắt chuyển sang tôi, "Hứa Ưu cũng đến rồi, mau ngồi xuống đây!"

Ba tôi bật dậy như lò xo: "Chủ tịch Chân, Chân phu nhân, Tiểu Ưu nhà chúng tôi không hiểu chuyện, xin hai vị..."

Ba tôi còn chưa dứt lời, Chủ tịch Chân đã lên tiếng với giọng điệu trầm ổn: "Đừng căng thẳng, chúng tôi mời anh chị đến đây không phải để tính sổ đâu, mời ngồi!"

Ba tôi ngồi xuống, động tác cứng nhắc như một khúc gỗ.

Chân Ngạn dắt tôi đi tới giữa phòng khách. Em ấy nắm tay tôi rất ch/ặt, tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi ấm truyền qua từ lòng bàn tay em ấy.

"Ba, mẹ." Em ấy lên tiếng, giọng nói vô cùng bình thản, "Đây là người con yêu, Hứa Ưu."

Thời gian như ngừng trôi. Sắc mặt ba mẹ tôi chuyển từ trắng bệch sang xám xịt. Ngón tay mẹ tôi đan ch/ặt vào nhau đến trắng bệch cả đ/ốt xươ/ng. Môi ba tôi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Chân phu nhân đặt cuốn album xuống rồi đứng dậy. Bà liếc nhìn Chân Ngạn một cái, sau đó nhìn sang tôi, đôi mắt cười híp lại thành hình trăng lưỡi liềm. Tiếp đó, bà vòng qua bàn trà, đi tới trước mặt ba mẹ tôi, nắm lấy tay mẹ tôi.

"Tôi cứ thắc mắc sao dạo này Tiểu Ngạn cứ chạy sang nhà anh chị suốt." Bà cười rạng rỡ, giọng nói vô cùng dịu dàng, "Hóa ra là vì chuyện này."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
7 Lấy ác trị ác Chương 12
8 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NPC Độc Ác Nàng Không Chịu Làm Nữa!

Chương 10
Xuyên thành tiểu cung nữ năm thứ ba, ta mới biết mình là một NPC ác nghiệt. Chuyên đi kích hoạt giá trị đen hóa của phản diện. Ta nhìn bảng điều khiển trước mặt, cẩn thận đá nhẹ vào chân tàn tật của tên phản diện. Ting! Hai điểm tích lũy đã vào tài khoản, có thể đổi lấy một cặp đùi gà rán. Để lại một cái cho hắn. Ta ôm lấy chiếc còn lại, nước mắt hạnh phúc tuôn rơi rồi phóng đi. Về sau, để kiếm thêm điểm, ta bất chấp thủ đoạn bắt nạt tên phản diện. Ta xé toạc áo hắn, cắn một nhát vào cổ. Tên phản diện run rẩy vì phẫn nộ. Hai trăm điểm vào túi, ha ha ha. Có thể đổi lấy một chiếc chăn điện ấm áp thoải mái rồi! Ta ôm lấy hắn, dụi dụi vào mặt: "Cưng ơi, tối nay ngủ chung nhé, ấm áp lắm." Phản diện cảnh cáo: "Lần trước là cuối cùng! Còn dám bắt nạt ta nữa, nhất định sẽ giết ngươi!" Ta ngáp dài: "Được được, giết đi giết đi." Năm năm sau, hệ thống trực tuyến kiểm tra tiến độ đen hóa. Nó nhìn kẻ phản diện vừa mới đen hóa trong tích tắc liền được trị lành ngay sau đó. Hệ thống chìm vào im lặng. Sao một tên phản diện ngon lành bỗng dưng... điên thật rồi?
Cổ trang
1
Tập Giang Chương 6