Di Nguyện Của Bà

Chương 2.

15/02/2025 20:53

"Bà mày mất rồi, còn đứng thần ra làm gì vậy?"

Mẹ tôi từ ngoài bước vào, đẩy nhẹ bà tôi một cái, x/á/c nhận bà đã ch*t rồi, giọng nói mang chút vui mừng:

"Họ hàng bên ngoài đợi hai ngày rồi, đợi thêm nữa là thành th/ù đấy. Mau mặc quần áo cho bà đi. Qu/an t/ài đợi mấy ngày rồi."

Tôi lau vội nước mắt, trong tiếng cằn nhằn của mẹ, bắt đầu thay quần áo cho bà.

Bà rất g/ầy, trên người có nhiều vết s/ẹo.

Những vết s/ẹo đó là do ông tôi đ/á/nh hồi bà còn trẻ.

Nhưng ngoài tôi ra, dường như chẳng ai nhìn thấy cả.

Chẳng ai thương xót bà.

"Thay quần áo mà cũng lề mề thế."

Mẹ tôi không kiên nhẫn đẩy tôi ra:

"Mày ra ngoài bảo bố mày một tiếng, bảo ông ấy đ/ốt pháo đi, rồi đi hỏi xem tối nay ch/ôn lúc mấy giờ."

Theo phong tục ở đây, hỉ tang phải đ/ốt pháo.

Nhưng...

"Tối nay ch/ôn bà luôn ạ?"

"Bây giờ đã hơn sáu giờ rồi, cho dù không làm lễ canh linh, thì nhà tang lễ bên kia cũng chưa nghỉ nhỉ?"

"Ờ! Qu/an t/ài của ông nội đào lên hai ngày rồi, chỉ còn đợi bà nội nhắm mắt thôi đấy!"

Mẹ tôi liếc nhìn tôi một cái, như thể chợt nghĩ ra điều gì đó, lạnh giọng quát:

"Mày đừng có mà học theo bà, già rồi mà chẳng biết nghĩ cho con cháu chút nào."

"Không chịu hợp táng nữa chứ."

"Bây giờ hợp táng tốn công thế nào bà có biết không?"

"Đúng là không biết hưởng phúc."

Tôi sốt ruột:

"Nhưng mà bà không muốn hợp táng! Bà đã nói rồi, sau khi hỏa táng xong, rải tro đi cũng được…Bố cũng đã đồng ý rồi mà!"

"Bố mày nói vậy là để bà nội con an tâm ra đi thôi."

Vừa nói, mẹ tôi vừa thay đồ cho bà nội.

Thấy tôi vẫn đứng yên tại chỗ, bà cau mặt lại:

"Sao? Giờ lớn rồi, có ý kiến với tao à? Tao nói không nghe nữa phải không?"

Những lúc trước, mẹ nói câu này là tôi sẽ bị đ/á/nh.

Nhưng bây giờ tôi không sợ bị đ/á/nh, tôi chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của bà nội:

"Con xin mẹ đó! Mẹ cũng biết mà, đây là tâm nguyện duy nhất của bà."

Tôi níu tay áo mẹ, khẽ hỏi: "Mẹ ơi, trước khi bà nội ốm, bà đưa hết nữ trang cho mẹ rồi mà. Mẹ đã hứa với bà rồi cơ mà."

"Khẽ cái mồm đi!"

Mẹ tôi vội bịt miệng tôi, ngó nghiêng xung quanh không thấy ai để ý mới thở phào:

"Để mợ mày biết được thì cả nhà này còn tan hoang hơn nữa! Mày muốn phá nát gia đình à?"

"Với lại ai khuyên nổi bố mày?"

"Mẹ nói thật, số nữ trang ấy là tiền học cho mày. Mày cứ làm ầm lên thì đừng hòng đi học nữa!"

"Con thà không đi học nữa!"

Tôi cũng rướn giọng:

"Con không đi học nữa, đi nhặt rác cũng nuôi được bản thân!"

"Thế thằng em mày? Chị mày thì sao?"

Giọng mẹ lạnh băng:

"Nhà mình đâu được như nhà mợ mày, nuôi ba đứa học sao nổi? Mày đã quyết thì tự đi nói với bố mày đi."

"Nói thì nói!"

Tôi nghiến răng, lần đầu tiên phản kháng:

"Bố đã hứa với bà nội rồi. Đã hứa thì phải giữ lời!"

Hít một hơi thật sâu, tôi xông vào tìm bố đang phát th/uốc lá cho họ hàng.

Thấy tôi, ông hiếm hoi nở nụ cười:

"Sao ra đây? Phải chăng bà nội..."

"Bà nội mất rồi."

Bốn chữ vừa thốt ra, giọng tôi đã nghẹn đặc:

"Mẹ bảo hôm nay phải hợp táng bà với ông nội."

"Nhưng trước khi bà nhắm mắt, bố ơi, bố đã hứa rồi mà."

"Bố nói là bà không..."

Chưa kịp dứt câu, bố tôi đã vung tay quát đ/á/nh tôi một cái thật mạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8