1.
Năm lớp 11, vì tẩn cho một nữ sinh c/ôn đ/ồ chuyên b/ắt n/ạt bạn bè trong lớp một trận, tôi bị buộc phải chuyển trường.
Hết cách rồi, bố cô ta lại là hiệu trưởng trường chúng tôi.
Mà thực ra tôi cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ bẻ g/ãy một chiếc răng cửa của cô ta, tiện thể ấn luôn mặt cô ta vào bồn cầu mà thôi.
Lúc làm thủ tục chuyển trường cho tôi, bố tôi tức đi/ên lên:
"Nếu mày còn động tay động chân với người ta như thế nữa, tao tống mày vào Thiếu Lâm Tự có được không hả?"
"Được ạ."
Trời nóng quá, tôi cởi áo khoác ra, lại lười cầm nên tiện tay buộc luôn ngang eo.
Tôi ngẩng đầu nhìn ông: "Bao giờ bố đưa con đi? Con có cần phải cạo trọc đầu không?"
Bố tôi im lặng mất hai giây.
"Đi cái đầu mày ấy!"
Hét lên xong, ông nhét tọt tôi vào trong xe.
Trong vòng một tuần, bố tôi đã huy động mọi mối qu/an h/ệ để tống tôi vào trường trung học số 3 Giang Thành.
Theo như lời ông nói thì…
Bây giờ cũng chỉ có Mạnh Từ mới trị được tôi thôi.
Mạnh Từ ư?
Hai chữ quen thuộc này vừa lọt vào tai, trong đầu tôi liền hiện lên khuôn mặt thanh tú đặc trưng của thiếu niên ấy.
Cậu ta giống hệt tôi, sinh ra với một khuôn mặt thanh tú, sạch sẽ, nhưng trong xươ/ng tủy lại là một đại m/a vương.
Tất cả phụ huynh đều tưởng rằng Mạnh Từ là một học sinh ngoan ngoãn ngồi vững trong top 3 của khối, nhưng thực tế thì…
Danh tiếng "trùm trường số 3" của Mạnh Từ trong giới học sinh Giang Thành lại vô cùng vang dội.
Tôi vờ dùng giọng điệu căng thẳng để chối từ: "Không được đâu bố, bố đừng có đưa con đến chỗ Mạnh Từ mà!"
Nhưng ở phía sau nơi bố tôi không nhìn thấy, tôi từ từ nhếch khóe môi.
Tôi sợ ư, tôi diễn đấy.
Tự dưng tôi lại có chút mong đợi dáng vẻ của Mạnh Từ khi nhìn thấy tôi ở trường.
2.
Hôm tôi chuyển đến trường số 3 vừa vặn lại là thứ Sáu.
Đáng tiếc là tôi không được chuyển vào lớp của Mạnh Từ.
Ai cũng biết trùm trường Mạnh Từ học lớp 11A5, còn tôi bị xếp vào lớp A3.
Giáo viên chủ nhiệm là một người đàn ông trung niên, ít nói ít cười, thoạt nhìn khá nghiêm khắc.
Lúc giới thiệu bản thân, tôi lướt mắt nhìn quanh bục giảng một vòng, ánh mắt lại dừng trên người một nam sinh.
Khuôn mặt xa lạ, nhưng lại có đường nét đủ để khiến người ta phải rung động.
Tôi thẫn thờ mất vài giây, dưới bục đã có người tinh ý nhận ra, bật ra những tiếng cười khúc khích.
Lấy lại tinh thần, tôi thu ánh mắt về.
"Tạ D/ao, mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Nói xong, tôi xách balo bước xuống bục, đi thẳng đến bên cạnh nam sinh đó.
Cũng không hẳn là do tôi bị sắc đẹp làm mờ mắt, chủ yếu là vì…
Nhìn bao quát cả phòng học, chỉ có duy nhất vị trí bên cạnh cậu ấy là còn trống.
Tuy nhiên, tôi vừa ngồi xuống liền nghe thấy xung quanh vang lên một tràng tiếng hít sâu.
Tôi nhướng mày, đ.á.n.h giá nam sinh có thần sắc hờ hững bên cạnh, hạ giọng hỏi: "Cậu đ.á.n.h nhau giỏi lắm à?"
Có điều, đối phương dường như không muốn để ý đến tôi cho lắm.
Bị tôi chằm chằm nhìn một hồi lâu, cậu ta mới nhạt nhẽo cất lời.
"Không biết đ.á.n.h."
Tôi còn muốn hỏi thêm, nhưng cậu ta đã cúi đầu đọc sách mất rồi.
Xem ra, người này không chỉ đẹp trai, mà còn rất cá tính nữa.
Chỉ là hơi trầm tính quá thôi.
Ráng chịu đựng qua một tiết học buồn ngủ rũ rượi, tôi liền hiểu được tại sao các bạn học lại hít hơi lạnh khi tôi ngồi xuống.
Chuông tan học vừa reo, giáo viên vừa ra khỏi lớp, liền có một nữ sinh bước vào phòng học, tay xách cốc trà sữa, đi về phía tôi.
Nói chính x/ác hơn thì…
Là đi về phía cậu bạn cùng bàn đẹp trai, lạnh lùng của tôi mới đúng.
Đi được nửa đường, cô ta chú ý tới sự tồn tại của tôi, sắc mặt lập tức lạnh tanh.
Nữ sinh đó chống một tay lên mặt bàn, dựa vào trước bàn tôi.
"Mày, mới chuyển đến à?"
"Tránh xa Thẩm Hoài An ra một chút."
Cô nàng trang điểm nhẹ, buộc tóc đuôi ngựa cao, mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt theo sự sáp gần của cô ta mà bay tới.
Thần thái, giọng điệu, chuẩn mực của một "chị đại" giang hồ.
Tôi hơi ngửa đầu nhìn cô ta, bật cười khẽ.
"Hóa ra, cậu tên là Thẩm Hoài An à, nghe hay phết."
Câu này, tôi quay đầu lại nói với cậu bạn cùng bàn mới của mình.
3.
Fan cuồ/ng số một của Thẩm Hoài An định đ.á.n.h tôi, nhưng lại bị tôi đ/è ngược xuống bàn học.
Chuông vào lớp reo lên, miệng cô ta buông những lời hung á/c đại loại như bảo tôi tan học đừng có trốn, rồi hoảng hốt bỏ đi.
Ở bên cạnh.
Thẩm Hoài An vẫn giữ vẻ mặt hờ hững đó, đừng nói chứ, đúng là mang lại cảm giác của một thiếu niên thanh lãnh thật.
Cậu ấy đẩy cốc trà sữa trên bàn đến trước mặt tôi: "Cho cậu."
Tôi cũng chẳng từ chối, cắm ống hút uống một ngụm, ngay lập tức nhíu mày.
"Ngọt quá."
"Lần sau nhớ dặn cô ta cho nửa đường thôi."
Vốn dĩ tôi chỉ nói đùa, nhưng Thẩm Hoài An lại nghiêng đầu nhìn tôi hồi lâu.
Vẫn không nói một lời nào.
Buổi chiều tan học.
Tôi chậm chạp dọn dẹp đồ đạc, suy nghĩ xem nên đi đâu để chặn đường Mạnh Từ.
Hồi chiều tôi có ghé lớp 5 tìm, nhưng cậu ta cúp học không có ở đó.
Tiệm game ngoài cổng trường? Quán net? Quán trà sữa?
Thật khiến người ta đ/au đầu mà.
Xách cặp đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi cổng trường, tôi liền bị một đám người chặn lại.
Người đứng đầu, chính là nhỏ nữ sinh lớp bên bị tôi hạ gục hồi chiều.
Cô ta kéo theo năm, sáu người, chặn tôi lại ở cổng trường, vẻ mặt kiêu ngạo hống hách.
"Học sinh chuyển trường? Qua đây."
Cô ta vẫy tay với tôi, cười gở.
Tôi thong thả bước qua đó.
Sắc mặt đối phương chợt lạnh lẽo, vươn tay ra định túm cổ áo tôi, đáng tiếc đã bị tôi nghiêng người né được.
"M/a mới không hiểu quy củ, vậy thì tao nói cho mày biết, ngày mai tự động đổi chỗ, ngồi đâu cũng được, nhưng không được ngồi cạnh Thẩm Hoài An, hiểu chưa?"