Xác Đứng

Chương 12.

28/05/2025 11:37

Lòng tôi thắt lại, một ý nghĩ mơ hồ vụt lóe lên trong đầu—có lẽ họ định dùng tôi làm vật thế mạng, chuộc tội với nữ q/uỷ kia.

Không thể nào! Dù cha chưa từng yêu thương tôi từ nhỏ, nhưng tôi vẫn là m/áu mủ của ông. Sao ông có thể nhẫn tâm đến vậy…

Chưa kịp nghĩ cho trọn, tôi đã thấy cha gật đầu một cách dứt khoát.

Mẹ nhìn ông, đôi mắt đỏ ngầu, lặng lẽ quay người bước ra khỏi phòng mà không nói một lời.

Tôi bị nh/ốt trong nhà kho chất đầy củi khô, chờ đến đêm —đêm q/uỷ môn mở—sẽ bị đem ném xuống sông Hoàng Hà đền mạng.

Cha và anh trai mong tôi ch*t. Mẹ thì lặng im.

Hàng xóm láng giềng cũng đã dọn đi cả vì sợ vạ lây âm khí.

Ngước nhìn mái nhà kho đầy bụi bặm, tôi cay đắng nhận ra: không còn ai đến c/ứu mình nữa.

Nước mắt vừa dâng lên, cửa kho bất ngờ bật mở. Mẹ bước vào. Tôi nhìn bà rất lâu, mới nghẹn ngào thốt lên:

"Mẹ…"

Chỉ trong một buổi chiều, tóc mẹ đã bạc trắng. Gương mặt g/ầy rộc, những nếp nhăn hằn sâu, như già đi cả chục tuổi.

"Nhi đừng sợ, mẹ đây rồi. Mẹ sẽ bảo vệ con. Con sẽ không ch*t đâu, Nhi ạ."

Bàn tay mẹ khẽ vuốt má tôi.

Da mặt tôi bỗng lạnh buốt, mùi tanh nồng ập thẳng vào mũi.

Nắm lấy tay bà, tim tôi đ/au nhói khi thấy lòng bàn tay mẹ chi chít vết rá/ch, m/áu đã khô quánh lại.

Tôi mím môi, nuốt trọn những lời muốn hỏi. Chỉ khẽ cúi xuống, nhẹ thổi vào bàn tay mẹ, mong xoa dịu chút đ/au rát.

Đột nhiên, sấm n/ổ vang trời. Ánh chớp rạ/ch ngang khung cửa kho, sáng rực như ban ngày.

Cùng lúc đó, tiếng cười đàn bà lanh lảnh vang lên giữa đêm đen, khiến lông tóc tôi dựng đứng.

Tôi trợn mắt, toàn thân r/un r/ẩy:

"Mẹ… mẹ có nghe thấy không?"

Nhưng mẹ đã nhẹ nhàng bịt tai tôi lại, như thể… bà đã lường trước tất cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
12 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm