Giấc Mơ Chưa Từng Bỏ Lỡ

Chương 17

11/09/2024 11:05

17

Lần này gặp lại, Tưởng Mai mặc dù vẫn tinh tế và thanh lịch, nhưng dấu vết của năm tháng đã hằn sâu nơi khóe mắt.

Bà không còn gay gắt như năm năm trước, chỉ như một trưởng bối bình thường, trò chuyện với thế hệ sau.

Trong quán cà phê, tiếng đàn piano vang lên, giai điệu uyển chuyển nhẹ nhàng.

Bà nhấp một ngụm cà phê, mới cười mở lời: “Cháu có vẻ g/ầy đi.”

Cậu gật đầu, trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Cô cũng biết đấy, đồ ăn bên ngoài chẳng ra gì.”

Ngon thì không có, chỉ có đắt.

Bị vứt sang nước ngoài, sống khổ sở, ăn uống cũng chẳng ra gì.

Ngôn ngữ không thông, nơi ở không quen, thậm chí ngay cả mùi hương trên người cũng khác biệt, chỉ có thể làm những công việc bẩn thỉu và cực nhọc nhất để nuôi sống bản thân.

Tiền lương, sau khi bị những kẻ bên cạnh chia chác sạch sẽ, thứ còn lại trong tay cậu chỉ đủ để không ch*t đói.

Tất cả đều là do người phụ nữ trước mặt này sắp đặt.

Tưởng Mai không hề có chút ngượng ngùng, thậm chí còn có vẻ thương hại: “Thật là khổ cho cháu, may mà bây giờ bình an trở về rồi.”

Đột nhiên, giọng bà chuyển hướng: “Nghe nói cháu đã gặp Đích Chu rồi à?”

Hạ Đích Chu xin nghỉ phép nửa tháng, tin tức này có lẽ đã sớm đến tai bà.

Cậu uống một ngụm cà phê không đường, vị đắng lan tỏa trong miệng: “Đúng, chúng cháu đã tái hợp.”

Ánh mắt của bà ta chùng xuống, nhưng nụ cười càng thêm rõ ràng.

Im lặng một lúc, bà nói: “Cháu cũng biết đấy, cô chỉ có một đứa con trai, tuổi cũng đã cao, suy cho cùng cũng muốn có cháu bế bồng.”

Cậu nhíu mày: “Vậy cô tìm cháu làm gì, cho dù có thế nào, cháu cũng không thể gọi cô là bà nội, có phải không?”

Bà sững sờ, tay cầm cốc lên rồi lại đặt xuống, sau đó hoàn toàn lạnh mặt.

“Ngần ấy năm rồi, vẫn còn khéo mồm khéo miệng như vậy.”

Bà ta dứt khoát gỡ bỏ mặt nạ, giọng lạnh lẽo đe dọa: “Nghe nói công ty nhà cháu kinh doanh không được tốt, cháu cũng không muốn vì cháu mà để nó phá sản chứ?”

Cậu đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà ta, cười nói: “Cô ơi, mấy chiêu này, chỉ dùng được một lần mà thôi.”

Năm năm trước, cậu không muốn tâm huyết của mẹ bị h/ủy ho/ại.

Năm năm sau, cậu nghĩ rằng bà ta nên mong muốn hạnh phúc cho cậu hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0