Thần Hai Mặt

Chương 2

08/11/2024 16:38

Tôi bị chuông đồng hồ hẹn 6 giờ 30 đá/nh thức, mới nhận ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Sau khi tỉnh dậy, tôi phải mất một lúc lâu mới có thể cử động được.

Bây giờ đã là kỳ nghỉ hè, tôi ở trong nhà mình, không có ngủ ở ký túc xá. Khi ở nhà, tôi hiếm khi mơ thấy việc đ/áng s/ợ như thế này, giấc ngủ này làm tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Tôi cầm lấy điện thoại để đầu giường, một dòng tin nhắn hiện ra, nhấn vào đọc, lại phát hiện là tin nhắn Tống Đình Đình gửi cho tôi vào 12 giờ 30 phút đêm hôm qua.

Tin nhắn rất ngắn, chỉ có ba chữ:

"Tìm được tôi."

Một loại dự cảm cực kỳ không lành dâng lên trong lòng tôi. Tôi hoàn toàn không hiểu được ý của dòng tin nhắn này, cũng cảm thấy nghi hoặc đối với hành vi của Tống Đình Đình, lại nhớ tới giấc mơ gh/ê r/ợn đêm hôm qua, tôi càng thêm sợ hãi.

Không lẽ Tống Đình Đình thực sự gặp phải việc gì rồi?

Rất không may, nỗi lo của tôi đã thành sự thật. Hai ngày sau, chúng tôi đã nhận được tin cô ta đã ch*t.

Ngay ngày hôm sau, sau khi gửi tin nhắn cho tôi, cô ta đã ch*t.

Sau tin cô ta ch*t, tất cả người trong phòng ký túc xá chúng tôi còn bất ngờ nhận được lời mời tới tham dự đám tang của Tống Đình Đình.

Nguồn thông tin này đến từ mẹ Tống Đình Đình.

Ấn tượng về bà Tống vẫn dừng lại lúc mới bắt đầu vào học năm nhất đại học, tôi đã gặp bà ta một lần ở trong phòng ký túc xá. Bà ta là một người đàn bà vô cùng hiền lành chất phác, có nét giản dị của nhân dân lao động. Khi đó bà ta và Tống Đình Đình còn đặc biệt mang hoa quả từ quê nhà tới chia cho chúng tôi, bây giờ nhớ lại cũng đã qua gần ba năm rồi.

Đúng rồi, khi đó bà ta đã trao đổi cách liên lạc với tôi, để kịp thời xử lý tình huống bất ngờ.

Dù thế nào tôi cũng không nghĩ đến "tình huống bất ngờ" là kiểm chứng tin tức Tống Đình Đình đã ch*t.

Tôi gọi điện thoại cho bà Tống x/ác nhận tính thật giả của tin tức.

Sau khi điện thoại được nhận, đầu bên kia vang lên một giọng nói mệt mỏi:

"Cháu chào dì, cháu là bạn học của Tống Đình Đình, cho cháu hỏi Đình Đình có phải đã..."

Vài tiếng tần số sắc bén chói tai vang lên.

Mấy giây sau, đầu bên kia lần nữa vang lên tiếng của bà Tống: "Đúng vậy, các cháu đều đã biết việc của Đình Đình phải không? Dì thật là... nếu như các cháu có thể tới tham dự đám tang của Đình Đình, dì sẽ rất cảm kích, dẫu sao đứa trẻ này cũng không có bạn bè gì hết..."

Nói đến cuối, tôi cảm giác bà ta như sắp khóc tới nơi, nhưng lại cố gắng kìm chế.

Nghe đến đây, tim tôi bỗng lạnh ngắt, mặc dù đã nghĩ tới sẽ có kết quả như thế này thế nhưng trước khi x/ác nhận tôi hẵng còn ôm một tia hy vọng mong manh.

"Nhà dì tổ chức đám tang vào một tuần sau, nếu như các cháu có thời gian, hy vọng các cháu cùng tới, đương nhiên là các cháu không cần phải lo lắng về những thứ khác, phí đi đường gì đó dì sẽ thanh toán cho các cháu."

"Hy vọng các cháu có thể tiễn Đình Đình đoạn đường cuối cùng."

"Dạ vâng dì ạ. Cháu thông báo với mọi người trước rồi báo lại có bao nhiêu người đi với dì sau, được không ạ?"

"Được, làm phiền cháu quá."

Sau khi suy nghĩ một chốc, tôi nhận ra mình không nói nổi lời an ủi nào. Cuối cùng chỉ có thể nói một câu: "Dì bớt đ/au buồn, hãy giữ gìn sức khỏe."

Sau khi cúp điện thoại, tôi lập tức x/ác nhận tin tức là thật ở trong nhóm phòng ký túc xá, đồng thời chuyển lời mời mang ý cầu khẩn của mẹ Tống Đình Đình tới mọi người.

Trong thời gian chờ đợi, tôi mơ hồ nhớ lại thời năm nhất đại học, Tống Đình Đình từng bàn luận với mọi người rằng ở quê nhà cô ta đặc biệt chú trọng đám tang, cho tới tận bây giờ vẫn đang giữ gìn truyền thống thổ táng.

Mặc dù tôi thấp thoáng cảm thấy có điều lạ kỳ nhưng vẫn quyết định xem ý kiến của mọi người ra sao.

Tô Hòa và Châu Tinh từng là bạn thân của Tống Đình Đình từ năm nhất tới năm hai, nhưng một năm sau đó hành vi của Tống Đình Đình dần dần trở nên kỳ lạ, đã xa lánh họ, bắt đầu một mình một góc trời.

Hai người họ đều nhất trí quyết định muốn tới tham dự, đồng thời không cần bà Tống thanh toán phí đi đường, Tiểu Lý và Tiểu Khúc thì có việc khác. Vậy là cuối cùng chỉ có ba chúng tôi, do đường xá xa xôi, chúng tôi quyết định kéo thêm em trai họ đang học trường cảnh sát của tôi đi cùng, bốn người chúng tôi đã m/ua vé xe của ngày hôm mốt.

Ai ngờ một ngày trước khi xuất phát, Tô Hòa bỗng dưng bị b/ệnh, không chỉ cảm thấy khó thở còn thỉnh thoảng ngủ gà ngủ gật, đến b/ệnh viện kiểm tra lại không phát hiện ra bất kỳ vấn đề nào, bác sĩ nói có thể là do gần đây quá mệt mỏi, tinh thần không ổn định.

Trong mơ hồ dường như có một sức mạnh đang ngăn cản cô ấy tới tham dự đám tang.

Chúng tôi đều khuyên cô ấy ở nhà nghỉ ngơi, nhưng cô ấy vẫn kiên quyết muốn đi. Cuối cùng chúng tôi chọn tôn trọng lựa chọn của cô ấy. Cùng nhau lên đường.

Trên đường đi đến nơi cần đến, tôi luôn lo lắng bất an, dòng tin nhắn không rõ lý do được Tống Đình Đình gửi tới trước khi ch*t đã trở thành việc khiến tôi nghi ngờ nhất, tôi có một dự cảm mạnh liệt, chuyến đi lần này chắc chắn sẽ chấn động lòng người.

Mà dự cảm của tôi từ xưa tới này đều rất chuẩn x/ác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ăn cơm trước, lớn khôn sau

Chương 9
Khi tôi bắt gặp cậu thiếu niên trộm bánh bao trong gian bếp phía sau tiệm mì, đồng phục trên người cậu đã ướt sũng, trong lòng còn ôm khư khư một hộp thuốc hạ sốt. Ngay lúc tôi định báo cảnh sát, một bàn tay từ dưới gầm bàn vươn ra. Con trai mắc chứng tự kỷ của tôi đưa quả trứng của mình cho cậu ấy, lần đầu tiên chủ động cất tiếng: “Em gái ăn.” Cậu thiếu niên đỏ hoe mắt quỳ xuống, nói em gái đang sốt trong hốc cầu. Tôi không nhận cái quỳ đó, chỉ ném cho cậu một chiếc tạp dề. “Rửa xong 3 sọt bát, bánh bao và thuốc đều coi như tiền công.” Từ ngày đó, tan học cậu đều đến rửa bát, dạy con trai tôi đập bóng; tôi thay cậu đến trường ký ý kiến phụ huynh. Giáo viên chủ nhiệm hỏi chúng tôi là quan hệ gì. Cậu ấy chưa kịp nói, con trai tôi đã ló đầu từ sau lưng tôi: “Anh trai.” Cậu thiếu niên ngẩn người rất lâu, rồi khẽ đáp một tiếng. Những đứa trẻ chưa từng được thế giới nâng đỡ, đã bước lên trước để nâng đỡ lấy nhau.
Hiện đại
Chữa Lành
Tình cảm
0
Chỉ Ninh Chương 7