Một tiếng đồng hồ sau, Như Như và cô gái nhỏ đã bay đến.

Như Như là tàn h/ồn tôi nhặt được, vẫn luôn được nuôi trong cửa hàng và làm bạn với tôi.

Cô ấy thấy tôi lúc đầu vẫn không dám nhận, cho đến khi nhận ra hơi thở của tôi mới lên tiếng:

"Chị Văn Văn, chị này là thế nào?”

Tôi có hơi gấp gáp.

"Như Như, không kịp nói đâu, chị không có cách kết ấn mời q/uỷ sai, em mau xem xem đã xảy ra vấn đề gì đi.”

Như Như ở bên tôi bao năm, mặc dù không có pháp thuật nhưng cũng học được chút mánh.

Tuy rằng không thể mời q/uỷ tới đây, nhưng cô ấy cũng không phải oan h/ồn nên có thể tùy ý ra vào biệt thự.

Sắc trời dần sáng, ngay khi phía Đông trắng xóa, Như Như cuối cùng đã ra khỏi biệt thự:

“Chị Văn Văn, trong nhà này có ba đại trận, một tiểu trận, nhưng mà em không biết tên là gì, em phải về tra sổ ghi của chị.”

Như Như dẫn theo cô gái bay đi, tránh bị tia nắng đầu tiên khi mặt trời mọc đ/ốt ch/áy.

Tôi co người trong phòng chứa đồ ngủ một lúc thì bị tiếng cửa kẽo kẹt làm tỉnh.

Người đàn ông đêm qua s/ay rư/ợu trở về cùng người phụ nữ trẻ tuổi và bà lão đang thay dép ở cửa, trong miệng còn không ngừng phàn nàn:

“Đã nói sức khỏe nó không tốt rồi đừng m/ua n/ội tạ/ng nó nữa, mẹ còn không nghe.”

Bà lão tỏ ra gi/ận dữ:

"Một con nhóc con cũng không đáng bao tiền, xin cơm có thể xin được mấy đồng, ch*t rồi thì ch*t thôi.”

Người đàn ông chau mày:

"Nó ch*t cũng không sao nhưng th* th/ể làm sao xử lý? Bên ngoài đâu đâu cũng là camera giám sát, vứt cũng không có chỗ vứt!”

Trong khi nói chuyện bọn họ đã thay xong giày, vừa định đẩy cửa đi ra thì người đàn ông giống như nhớ ra gì đó, nói:

"Con nhóc trong nhà kia thì sao, không phải bảo chưa ch*t à? Con mang đến công xưởng nhé?”

Nói rồi cởi giày đi vào cửa.

Bà lão tỏ ra không vui, lên tiếng nhắc ông ta:

"Tạm thời nó vẫn chưa thể động, đợi đại sư bế quan ra hẵng nói. Trước đừng quan tâm đến nó, mau đi đi, xử lý xong th* th/ể kia, chúng ta phải quay về sớm.”

"Hôm nay là ngày 15 tháng 7, đại sư nói, chúng ta nhất định phải về nhà trước khi trời tối.”

Ba người vội vàng đi ra ngoài, cuối cùng không còn tiếng động nữa tôi mới ra khỏi phòng chứa đồ.

N/ội tạ/ng, xin cơm?

Nhớ đến tình trạng t/ử vo/ng của bé gái tối qua, trong đầu tôi lóe ra điều gì đó, thế nhưng tôi lại không có cách nào bắt lấy được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0