Lần này tỉnh dậy, tôi bị đ/á/nh thức bởi mùi hôi thối.
Thứ mùi ấy thối đến nghẹt thở.
Mở mắt ra, thứ đầu tiên đ/ập vào mắt tôi lại là một gò đất khổng lồ.
Đây không phải m/ộ phần sao!
Còn kèm theo cả bia m/ộ nữa, một tấm bia trống trơn!
Tôi bật ngồi dậy, mắt đảo khắp xung quanh.
Đây là một căn nhà.
Nhưng có cảm giác trống rỗng đến đ/áng s/ợ.
Trong phòng khách, chỉ có duy nhất cái thứ gh/ê t/ởm đó.
Căn hộ nghĩa trang! Đúng là căn hộ nghĩa trang đó rồi!
Tôi chợt hiểu ra.
Không gian ở đây âm u kỳ lạ, không hẳn là tối đen nhưng cũng chẳng sáng sủa gì.
Bên cạnh tôi, còn có một người và một x/á/c ch*t nằm bất động.
Em trai tôi và chồng tôi!
Xem ra, cả nhà chúng tôi đã bị b/ắt c/óc tới đây.
R/un r/ẩy vì sợ hãi, tôi cố sức lôi kéo chồng mình.
Cũng tại tôi hoảng quá. Lúc này chỉ mong có ai đó, đặc biệt là chồng mình, đến bảo vệ mình.
Nhưng chẳng mấy chốc, tôi nhận ra một sự thật phũ phàng.
Mắt cay xè, tôi chuyển sang lay người em trai.
"Tỉnh dậy đi! Dậy ngay!" Tôi hét lên.
Em trai tôi vẫn nằm bất động.
Đột nhiên, căn phòng trở nên "nhộn nhịp" lạ thường.
Từ khắp nơi văng vẳng tiếng khóc ai oán "hu hu".
Đủ cả đàn ông lẫn phụ nữ.
Chắc chắn đây không phải tiếng người sống.
Vốn gò đất này đã bốc mùi hôi thối, giờ lại càng dị thường hơn.
Toàn bộ nền nhà rung lên nhè nhẹ.
Tôi sợ hãi lết mông lùi lại.
Như thể có thứ gì đó sắp chui ra từ m/ộ phần này.
Liệu có phải một bộ xươ/ng người mặc váy cưới đỏ không?
Hơi thở tôi gấp gáp hơn.
Kết quả... hoàn toàn bất ngờ!
Đột nhiên m/ộ phần sụp xuống một mảng.
Rồi với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ, một cái hố sâu hình thành ngay trên m/ộ phần.
Tôi chợt nhớ đến cảnh đào tr/ộm m/ộ.
Trông y hệt một cái đạo động vậy.
Nhưng thằng tr/ộm m/ộ nào lại ng/u ngốc đến mức tr/ộm một cái m/ộ thối hoắc thế này chứ.
Lúc này, trong hố lấp ló ánh sáng.
Màu đỏ nhạt như m/áu.
Không chỉ vậy, từ trong hố còn vẳng ra...
Tiếng hát ngọt ngào của một người phụ nữ.
Tất nhiên tôi biết ai đang hát.
Ngay sau đó, từng đợt âm phong nổi lên khắp căn nhà.
Cái hố trên m/ộ phần như có lực hút vô hình.
Đầu tiên là chồng tôi, x/á/c anh ấy bắt đầu cử động!
Từng chút một, bị lôi về phía miệng hố.
Đầu chồng tôi chui vào hố, rồi đến nửa thân trên, rồi...
Nó đang nuốt chửng anh ấy.
Tôi hoảng hốt, lao đến ôm ch/ặt lấy hai chân chồng.
Cảm giác như đang kéo co vậy.
Tôi dồn hết sức bình sinh, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Tôi vừa khóc, vừa bất lực nhìn hai chân chồng tuột khỏi tay mình.
Cuối cùng "xoẹt" một cái, hai tay tôi trống rỗng.
Chẳng biết trong hố ra sao, không lẽ nó thông thẳng xuống âm phủ?
Không kịp nghĩ ngợi nhiều.
Trong chớp mắt, em trai tôi cũng cử động.
Đứa em trai xui xẻo này cũng gặp đúng tình cảnh y hệt chồng tôi.
Cái đầu bị lôi về phía miệng hố, như cá lớn nuốt cá bé, rồi nửa người trên của em trai cũng bị hút vào.
Tôi còn làm gì được nữa? Chỉ có thể cố gắng hết sức túm lấy em trai, lại tiếp tục cuộc giằng co.
Lần trước tôi đã thua. Không ngoài dự đoán, lần này cũng vậy.
Nhưng em trai tôi vẫn còn sống.
Bị tôi và thứ lực lượng quái đản giằng co qua lại, nó đ/au đến tỉnh lại.
"Đệch, đây là đâu vậy?"
Giọng nó rất trầm, vì là vọng ra từ trong hố.
"Tự dùng sức đi! Dùng sức đi!" Tôi hét lớn nhắc nhở.
Em trai tôi rất thông minh, lập tức phối hợp, nó bắt đầu đạp chân ra ngoài.
Còn rướn người, uốn qua uốn lại như một con sâu to.
Dù động tác chẳng mấy duyên dáng, nhưng ít ra cũng có hiệu quả.
Từng chút một, nó bị "nhả" ra.
"Rầm" một tiếng, em trai ngã vật ra ngoài miệng hố.
Em trai thở hổ/n h/ển như trâu kéo xe.
Sau đó, nó như tôi lúc nãy, đảo mắt khắp nơi tìm hiểu xem đây là chốn nào.
Nhưng tôi túm lấy nó.
"Chạy thôi!" Tôi chỉ tay về phía cửa ra vào.
Chốn q/uỷ quái này, đương nhiên không thể ở lại lâu.
Hai chị em lao đến, đ/ập rầm rầm vào cánh cửa.
Vừa vặn mạnh tay nắm cửa, vừa đ/á hết lực.
Vốn dĩ cánh cửa như bị hàn kín, dù hai đứa tôi vật lộn thế nào cũng không lay chuyển.
Tôi tuyệt vọng rồi.
Nhưng đột nhiên, "cách" một tiếng.
Hai chị em tôi nhìn nhau bằng ánh mắt không thể tin nổi.
"Thoát ra trước rồi tính sau!" Em trai tôi nhắc nhở.
Hai đứa lần lượt phóng ra ngoài.
Hiện tại hai chúng tôi đang ở trong một tòa nhà cũ.
Không rõ đang ở tầng mấy.
Nhưng hai chị em tôi cứ cắm đầu lao xuống cầu thang.
Cầu thang ở đây thật kỳ quái.
Toàn bộ được lát bằng gạch xanh.
Không những cũ nát, gạch còn nứt nẻ khắp nơi, hành lang cũng ngập mùi tanh t/ởm lợm.
Như mùi m/áu.
Không đếm bậc, hai chị em tôi cứ thế lao xuống.
Mồ hôi ướt đẫm mặt mũi, hai chân mỏi nhừ.
"Chị ơi, cái nơi ch*t ti/ệt này, không phải có đến 100 tầng đó chứ?"
Em trai tôi thở không ra hơi nói với tôi.
Tôi chợt hiểu ra điều gì đó.
"Đừng chạy nữa! Con m/a nữ kia đang đùa giỡn chúng ta." Tôi đáp.
Vừa dứt lời, tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng.
Hai chị em tôi quay phắt lại.
Cảnh tượng trước mắt khiến chúng tôi rợn cả tóc gáy.