Chị tôi đã bày cho thằng bạn tôi một ý kiến hay.

Nghe có vẻ khả thi.

Chiều hôm sau, tôi bắt đầu bận rộn lục lọi trước tủ quần áo.

Tống Nhất Chu vừa mới ngủ đẫy giấc.

Cậu ta để trần nửa thân trên, chống tay lên giường tôi, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ.

Chiếc chăn mỏng trượt xuống ngang hông, để lộ ra cơ bụng tuyệt đẹp cùng đường V-cut quyến rũ.

Tôi luống cuống dời tầm mắt, cầm bộ quần áo ướm thử lên người: "Cậu thấy bộ này thế nào?"

"Cái áo màu xanh đợt trước, anh mặc đẹp đấy, tôn da."

"Màu xanh á?"

Tôi lấy chiếc áo sơ mi màu xanh đó ra.

Giọng Tống Nhất Chu có vẻ uể oải: "Anh định ra ngoài à?"

"Ừ," Tôi lôi bài văn mẫu đã chuẩn bị sẵn từ trước ra, "Người nhà mới giới thiệu cho một cô gái, tối nay anh phải đi xem mắt."

Phía sau lưng chợt chìm vào tĩnh lặng trong thoáng chốc.

Giọng Tống Nhất Chu cao lên, nghe như có vẻ rất vui: "Thật hả? Chúc mừng anh nhé.

"Là một cô gái như thế nào vậy? Có ảnh không anh?

"Anh phải chuẩn bị chỉn chu vào, còn để lại ấn tượng đẹp với người ta."

Tôi khẽ thở phào, không có vẻ gì là bất thường cả.

Quả nhiên, làm sao cậu ta có thể để lại dấu hôn lên tôi được chứ?

Chắc chắn là mọi người nhìn nhầm rồi, đây chính là nốt muỗi đ/ốt.

Tống Nhất Chu chẳng những không có vẻ gì là lạ, mà còn nhiệt tình giúp tôi chọn quần áo.

Sắp đến giờ rồi, không ra khỏi nhà bây giờ rất dễ sinh nghi .

Vậy nên tôi quyết định tự mình ra ngoài đi dạo một vòng rồi về.

Tống Nhất Chu đang bận lúi húi trong bếp.

Thấy tôi đi ra, cậu ta còn đưa cho tôi một ly nước mật ong: "Dạo này trời nóng bức hanh khô, anh uống cho nhuận họng rồi hẵng đi."

Tôi cảm động nhận lấy, uống một hơi cạn ly nước mật ong.

Nhìn Tống Nhất Chu đang đứng trước mặt, chờ nhận lấy chiếc ly không của tôi.

Xem đi, cậu em trai này thật tốt biết bao!

Sao tôi có thể nghi oan cho cậu ta vậy chứ!

Ai mà ngờ, tôi vừa mới uống xong thì tay chân đột nhiên bủn rủn.

Giữa lúc ý thức dần trở nên mơ hồ, tôi khó tin nhìn về phía Tống Nhất Chu: "Cậu..."

Sắc mặt Tống Nhất Chu tối sầm lại, bước đến trước mặt tôi.

Một tay ôm trọn lấy tôi đang ngất xỉu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
2 Thanh nữ Chương 10
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
8 Chân tướng Chương 16
11 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ chê tôi là gã trọc phú nên đi theo nhà tài phiệt, tôi liền rút vốn bốn tỷ bảy

Chương 9
Kỷ niệm năm năm ngày cưới, vợ tôi hủy bữa tối kỷ niệm của chúng tôi để đi dự triển lãm tranh của Thẩm Mộ Bạch. Khi tôi chất vấn, cô ấy chỉ lạnh lùng đáp lại một câu: "Hai nhà chúng tôi là thế giao, anh không hiểu được quy tắc của giới này đâu." Nhà họ Thẩm năm xưa cũng giống như nhà mẹ đẻ của cô ấy, đều là những gia tộc giàu có lâu đời. Sau khi cả hai gia đình sa sút, cô ấy cảm thấy chỉ có Thẩm Mộ Bạch mới đồng điệu được với khí chất quý tộc trong xương tủy mình. Cô ấy nói anh ta hiểu về opera, hiểu về whisky, hiểu cả những nét cọ trong tranh sơn dầu thế kỷ mười tám. Còn tôi, cả đời chỉ biết nhìn biểu đồ chứng khoán. Có lẽ, một gã trọc phú phất lên nhờ chơi chứng khoán như tôi, vĩnh viễn chẳng bao giờ lọt vào mắt xanh của cô ấy. Nhưng cô ấy đâu biết, khu đất nơi đặt phòng tranh của Thẩm Mộ Bạch lại thuộc sở hữu của quỹ đầu tư đứng tên tôi. Cô ấy càng không biết, khoản tài chính cứu mạng mà cha cô ấy ký kết tháng trước, chủ nợ cuối cùng lại chính là tôi. Tám giờ tối nay, trên bàn làm việc của cha cô ấy sẽ nhận được một thông báo rút vốn. Lỗ hổng bốn tỷ bảy trăm triệu, phải bù đắp trong vòng bảy mươi hai tiếng. Tôi chỉ chờ đến khi cô ấy gọi điện tới, để hỏi cô ấy một câu: "Khả năng thẩm định tranh sơn dầu của Thẩm Mộ Bạch, có thể gán được mấy trăm triệu?"
Sảng Văn
1