Tôi ngẩn người nhìn gương mặt tuấn mỹ tuyệt trần nghiêng nước nghiên thành của Lăng Vọng Ý.
Anh nghi hoặc bóp nhẹ má tôi: "Giang Dục Linh, em sao thế?"
Nghĩ đến cảnh tượng thảm khốc của ba mẹ và em gái trong giấc mơ, mặt mày tôi tái mét, chìm vào nỗi k/inh h/oàng khiến toàn thân r/un r/ẩy không ngừng.
Lăng Vọng Ý nghiêm nghị nắm ch/ặt vai tôi: "Giang Dục Linh, em tỉnh táo lại đi. Anh gọi 120."
Tôi chặn bàn tay cầm điện thoại của anh, đ/au lòng nài nỉ: "Không cần gọi đâu, em không sao... Chỉ là em không muốn nhìn thấy anh lúc này... Anh đi trước được không? Để em yên tính một mình."
Cử chỉ an ủi của anh như bị đóng băng, bàn tay buông thõng vô lực: "Vậy... khi em khá hơn anh sẽ đến tìm em."
Tôi há miệng định nói anh đừng bao giờ quay lại nữa.
Nhưng cuối cùng lời ấy kẹt cứng nơi cổ họng.
Bởi tôi cay đắng nhận ra.
Tôi hình như đã thích Lăng Vọng Ý rồi.
Thích cách anh vốn định từ chối bữa sáng của Lục Dật, nhưng lại vì tôi mà nhận lấy.
Thích cách anh lạnh nhạt với tất cả, chỉ dịu dàng với mình tôi.
Thích cách anh luôn tìm cớ tiếp cận, lại mãn nguyện rời đi sau khi phủ lên người tôi hơi thở quen thuộc.
Nhưng... người tôi thích lại chính là kẻ hủy diệt gia đình tôi trong mơ.
Tôi đ/au đớn cắn ch/ặt cổ tay mình.
Nhận ra mình chẳng có tư cách trách móc anh trong giấc mơ ấy.
Bởi... chính tôi mới là người khơi mào mọi thương tổn.
Nếu không phải vì tôi đặt làm búp bê vu thuật của anh, khiến anh bị liệt tứ chi không đi lại được.
Thì anh đâu đến nỗi trả th/ù người nhà tôi.
Vậy nên, tôi mới là thủ phạm gi*t ch*t gia đình mình.
***
Sau khi lái xe về nhà, Lăng Vọng Ý cũng chìm vào một giấc mộng dài.
Trong mơ, dường như mỗi người đều diễn theo kịch bản đã được định sẵn.
Anh đóng vai "thụ chính", nhân vật chính bị công theo đuổi.
Dưới sự theo đuổi bền bỉ của “công chính” Lục Dật, anh dần dần rung động rồi ở bên Lục Dật.
Ngay cả tập đoàn Lộc Linh do mẹ anh gây dựng, cũng chia cho Lục Dật một nửa cổ phần.
Còn Giang Dục Linh, người anh cố ý sắp xếp ngồi cạnh mình… lại là nam phụ đ/ộc á/c.
Cậu ấy gh/en tị vì anh được Lục Dật sủng ái, dùng búp bê vu thuật đi/ên cuồ/ng b/áo th/ù.
Chậc, nhìn mấy mũi kim đ/âm ấy mà anh cũng thấy đ/au.
Anh muốn đ/á/nh thức Giang Dục Linh đang bị mê hoặc trong mộng.
Muốn nói với cậu ấy rằng…
Đồ ngốc, sao cứ thích Lục Dật làm gì?
Không thấy anh thích em sao?
Em chỉ cần vẫy tay, anh sẽ lập tức đến ngay.
Chẳng phải tốt hơn thích Lục Dật cả trăm lần sao?
Trong mơ, anh không tìm ra nguyên nhân của những cơn đ/au, cũng chẳng tin vị đại sư huyền học mà em trai ruột giới thiệu, đến cửa tiệm cũng chẳng vào.
Cuối cùng bị hại đến mức tàn phế, cả đời gắn với xe lăn.
Vẫn là Lục Dật tìm được chứng cứ Giang Dục Linh dùng búp bê vu thuật hại anh.
Trong mơ, khi phát hiện người mình thích lại chính là thủ phạm khiến anh t/àn t/ật, tình yêu hóa thành h/ận th/ù, anh đi/ên cuồ/ng trả th/ù Giang Dục Linh.
Bắt cả nhà họ Giang phải trả giá.
Cũng vì lẽ đó, anh đã đến với Lục Dật, để anh ta cùng chia sẻ tập đoàn Lộc Linh.
Thậm chí sẵn sàng c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với em trai ruột.
Gia đình bên mẹ hoàn toàn đứng về phía đứa em trai mang họ mẹ, đuổi anh khỏi tập đoàn Lộc Linh.
Cuối cùng anh chỉ còn cách sống dựa vào Lục Dật đã thành đạt.