Ngày diễn ra tiệc mừng, người nhà tôi đã rục rịch chuẩn bị cỗ bàn từ sáng sớm.
Thiên Tứ là cục cưng của cả nhà nên ai nấy đều cất công chuẩn bị quà cho nó.
Tôi đương nhiên cũng không ngoại lệ, tôi đã lên kế hoạch dành tặng cho đứa em trai yêu quý và cả gia đình một “niềm vui bất ngờ” vô cùng to lớn.
Tối đến, dưới ánh đèn ấm áp, trên bàn ăn đã bày la liệt những món ngon vật lạ. Cả nhà quây quần bên bàn, ánh mắt đầy mong ngóng hướng ra cửa.
Trời sập tối, đồ ăn hâm đi hâm lại không biết bao nhiêu lần nhưng Thiên Tứ vẫn bặt vô âm tín.
Tiếng chuông điện thoại của bố vang vọng khắp nhà, ông không ngừng bấm gọi vào số của Thiên Tứ nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút dài vô vọng.
“Thằng bé này, rốt cuộc là đi đâu được cơ chứ?” Ông nội cau mày, những nếp nhăn xô lại hằn rõ sự lo lắng.
“Từ trước đến nay Thiên Tứ chưa bao giờ về muộn thế này cả!” Mẹ tôi bưng đĩa thức ăn lên, định mang đi hâm nóng lần nữa.
Bố gạt tay mẹ tôi ra, ngăn lại: “Còn hâm với nóng cái gì nữa, mau đi tìm người đi.”
Nói đoạn, ông vớ lấy chiếc áo khoác rồi lao thẳng ra cửa.
Bố vừa đi khỏi, bầu không khí trong nhà càng trở nên ngột ngạt, đ/è nén.
Mẹ sốt ruột đi lại lăng xăng, liên tục gọi điện cho Thiên Tứ nhưng máy đã tắt ng/uồn.
Bà nội thì ngồi gục trên sofa, hai tay chắp lại, lầm rầm cầu nguyện.
“Diên Hương, chẳng phải mày tan học cùng lúc với Thiên Tứ sao? Sao lại không trông chừng em hả?” Ánh mắt ông nội sắc lẹm, giọng điệu mang đậm vẻ trách cứ.
Tôi giả vờ hoảng hốt, thanh minh: “Cháu xin lỗi ông nhưng chẳng phải từ trước đến giờ Thiên Tứ đều không muốn về nhà cùng cháu sao ạ? Cháu thật sự không biết em ấy đi đâu cả.”
Ánh mắt bà nội như lưỡi d/ao găm thẳng vào tôi: “Mày chắc chứ? Có phải mày cãi nhau với em không hả?”
Tôi chột dạ né tránh ánh nhìn của bà: “Không có, cháu làm sao dám cãi nhau với em ấy chứ.”
Tiếng trách m/ắng của ông bà cứ thế đan xen bên tai: “Mày lớn bằng ngần này rồi mà đến em trai ruột cũng không trông nổi? Giờ thì tính sao đây?”
Không biết bao lâu sau, tiếng chuông điện thoại reo vang x/é toạc bầu không khí lạnh lẽo như đóng băng trong nhà.
Giọng bố chán nản vang lên từ đầu dây bên kia: “Tôi không tìm thấy thằng bé, những chỗ nó hay lui tới đều tìm cả rồi.”
Bàn thức ăn ng/uội lạnh ngắt, chẳng còn ai có tâm trạng đụng đũa.
Ông nội rít một hơi th/uốc thật sâu, trầm giọng: “Báo cảnh sát đi.”
“Phải mất tích đủ 48 giờ mới được lập án, với lại...” Tôi chưa kịp nói hết câu, bà nội đã giáng thẳng một bạt tai xuống mặt tôi.
“Uổng công mày còn là sinh viên đại học, 48 tiếng chó má gì chứ! Báo cảnh sát ngay đi, cháu cưng của tao tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được!”