Sáp mỡ tử thi

Chương 13

04/07/2024 09:46

Dầu hoả của Lục Thừa Vũ đã dùng xong, tôi thì còn lại gần nửa bình.

Nhưng chủ nhà dường như đã nhìn thấy kế hoạch của chúng tôi nên cứ đuổi theo Lục Thừa Vũ không tha, không chịu đi vào.

Nhìn thấy anh ta sắp chảy đến chân của Lục Thừa Vũ.

Lục Thừa Vũ lại lần nữa kêu oang oang lên: “Mẹ nó chứ! Cái đồ x/ấu xa đừng qua đây đó nha!”

Trong lúc gấp rút, tôi bò lên hồ nước tháo ống dẫn đang treo lơ lửng ở trong bình thuỷ tinh, tất cả chất lỏng màu trắng sữa ở trong bình đều chảy xuống đất.

Chủ nhà ngừng chảy lại, đôi mắt tức gi/ận nhìn tôi chằm chằm.

Có tác dụng!

Tôi hét lớn: “Mau quăng cái bình sắt đã dùng xong qua!”

Lục Thừa Vũ quăng bình sắt qua, tôi nhân lúc đó nhanh chóng chụp lấy.

Sau đó tôi dốc hết toàn bộ sức lực dùng bình sắt liều mạng đ/ập cái bình thuỷ tinh đựng sữa giao nhân.

Chủ nhà quả nhiên chảy qua, tôi tăng sức lên, ngay lúc anh ta sắp đến gần tôi thì bình thuỷ tinh đã “bịch” một tiếng vỡ tan.

Khoé mắt của anh ta muốn vỡ tan, ngâm ở trong sữa giao nhân chảy đầy đất, h/ận không thể hút toàn bộ vào.

Tôi nhanh chóng né đi dùng dầu hoả bao vây hết toàn bộ.

Lục Thừa Vũ nhân lúc đó dùng bật lửa châm lửa.

Chủ nhà ở trong biển lửa phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Tôi muốn nhân lúc lửa nhỏ chút sẽ xúc chủ nhà ra vứt vào trong hồ nước để giữ lại mạng sống mang về tra hỏi.

Nhưng Lục Thừa Vũ lại cản tôi lại: “Nghiệp chướng của anh ta nặng nề, không phải ch*t rồi sẽ tốt hơn sao, tránh đêm dài lắm mộng, cô cần gì phải dấn thân vào nguy hiểm?”

Tiếp đến anh ta từ trong túi lấy ra bình dầu hoả thứ ba, tưới vào trong vòng vây, sau đó lộ ra một nụ cười á/c đ/ộc tôi chưa từng thấy.

Ban đầu chủ nhà còn rên rỉ đ/ứt quãng, cuối cùng thì không còn động tĩnh nữa.

Lục Thừa Vũ như trút được gánh nặng: “Kẻ bi/ến th/ái gi*t người cuối cùng cũng ch*t rồi, nhiệm vụ hoàn thành.”

Những manh mối chằng chịt ở trong đầu tôi cuối cùng cũng liên kết lại với nhau.

Tôi nhìn về phía Lục Thừa Vũ, hỏi ra một câu hỏi: “Kẻ gi*t người thật sự không phải chủ nhà, đúng không?”

Trong ánh mắt h/oảng s/ợ của anh ta, tôi lại hỏi ra vấn đề thứ hai.

“Lục Thừa Vũ ở đâu?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0