Ngày em gái mất tích, mẹ tôi cũng biến mất theo.
Đêm đó, chú thím lo lắng đi qua đi lại trong nhà, bố tôi ngồi trên chiếc ghế tì trúc bên cạnh thở dài thườn thượt.
“Các người đem Tiểu Nha Đầu của tôi đi đâu rồi?” Chú túm ch/ặt lấy cổ áo bố tôi, hung tợn vặn hỏi.
“Anh thật sự không biết mà...” Bố nhăn nhó trả lời.
“Vợ anh đâu?”
“Anh không biết...”
Chú buông thõng cổ áo bố rồi chạy vọt ra ngoài, la lối ỏm tỏi đòi đi báo công an.
Bố lao lên ôm riết lấy chú, giọng như van nài: “Tìm thêm chút nữa xem! Tuyết Mai không phải loại người đó, Tuyết Mai không thể nào mang Tiểu Nha Đầu đi đâu, tìm thêm chút nữa đi...”
Lúc bấy giờ, tôi đang sợ hãi nép mình trên chiếc giường ở phòng trong, rúc vào lòng bà nội. Bà nội vẫn như những đêm bình thường khác, ôm tôi kể chuyện nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào mà nghe nữa.
Trong lòng tôi cứ mải suy đoán, rốt cuộc em gái đã đi đâu và mẹ đã đi đâu.