Mỹ Nhân Kiếp

Chương 11.

20/02/2026 11:53

Sau khi lập thu, Bá Dương phu nhân bày tiệc tại phủ, thiết đãi các quý tộc tới thưởng cua ngắm cúc ngâm thơ. Lần này, Thái tử cũng có mặt.

Chân Ngọc Đình bị ta cư/ớp mất hào quang trong lần thi hội trước, lần này liền chuyển hướng sang vẽ tranh, từng đóa cúc được nàng ta khắc họa thanh nhã vô cùng.

Thái tử buông lời tán thán: "Bức họa của Ngọc Đình cô nương, dẫu có đem so với các vị quốc thủ thì cũng không hề thua kém chút nào."

Chân Ngọc Đình một mặt vừa khách sáo đa tạ Thái tử, mặt khác lại ngẩng cao đầu kiêu ngạo lườm ta, tựa như đang muốn nói: "Nhìn đi, ta chỉ cần khẽ động đầu ngón tay là Thái tử đã phải cuống cuồ/ng chạy đến rồi."

Thuận theo ánh mắt của nàng ta, Thái tử cũng quay sang nhìn ta. Lần này, ta không còn đeo đôi khuyên tai hoa ngọc lan mà chàng tặng nữa, mà thay vào đó là bộ y phục cùng trang sức do Hoàng hậu ban thưởng. Nét mặt của Thái tử thoắt cái liền có vài phần mất mát, bởi dẫu sao chàng cũng thừa biết ta trân trọng đôi khuyên tai kia đến nhường nào.

"Hàn Ngọc cô nương, nàng có biết vẽ tranh không? Nghe di mẫu nói văn chương của nàng cực kỳ xuất chúng." Rốt cuộc, Thái tử cũng không kìm được mà cất tiếng hỏi.

Ta ngước mắt lên khẽ mỉm cười: "Không biết đâu ạ, đứng trước mặt Ngọc Đình tỷ tỷ, ta chẳng qua cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi."

Chân Ngọc Đình đắc ý tột độ, lúc tàn tiệc liền vểnh cao mặt bước lên xe ngựa, suýt chút nữa thì bước hụt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
8 BỐI Chương 9
10 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm