Co cụm trong M/a Vực năm mươi năm.
Ta cuối cùng cũng xử lý xong đứa em trai cuối cùng.
Đang lau vết m/áu trên thân ki/ếm.
Giọng nói của tác giả thình lình vang lên:
[Long Ngạo Thiên trở thành Tiên Tôn, tiến về M/a Vực, thảo ph/ạt M/a Tôn.]
[Túc địch gặp nhau, kim châm đối mũi nhọn. Hai người đại chiến ba trăm hiệp.]
[Cuối cùng, Long Ngạo Thiên đá/nh bại M/a Tôn, danh tiếng vang xa, vợ thiếp đầy đàn.]
Động tác lau ki/ếm của ta khựng lại.
Ngày này, cuối cùng cũng đến.
Trận chiến cuối cùng.
Hoàn thành, ta sẽ được giải thoát.
Ta chỉnh đốn lại y phục, chuẩn bị trước hết phải xử lý lão cha M/a Tôn để đoạt ngôi.
Sau đó mới đi tìm Long Ngạo Thiên nghênh chiến.
Kết quả, vừa ra khỏi thiên điện, đụng phải Mộc Liên.
“Thiếu chủ!”
Hắn ta trên mặt vừa bi vừa hỉ:
“Ta có một tin tốt, một tin x/ấu, người muốn nghe tin nào trước?”
Ta chỉ toàn tâm toàn ý muốn hoàn thành cốt truyện, không rảnh để ý đến hắn ta.
“Đều không muốn nghe.”
“Người muốn nghe tin tốt trước sao? Tốt quá, ta cũng muốn báo hỉ cho người trước.”
.......
“Vừa rồi, cha người, tôn chủ của ta, đã bị thảo ph/ạt rồi.”
“Đầu bị ch/ém bay. Th* th/ể còn bị treo trên tường thành thị chúng.”
“Hu hu hu, tôn chủ của ta ơi, thảm quá.”
Bước chân ta khựng lại đột ngột.
“Cái gì!”
Có kẻ nhanh chân hơn ta, đoạt ngôi đoạt vị của lão sao?
“Đây mà là tin tốt?!”
Mộc Liên lại cười:
“Tất nhiên, người hiện tại là đứa con đ/ộc nhất của ngài ấy rồi.”
“Tôn chủ mất rồi, người chính là tân tôn chủ!”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
May quá may quá, ta vẫn là M/a Tôn.
Ta tiếp tục hỏi:
“...Vậy tin x/ấu?”
“Ai, chính là cái tên nhóc ch/ém tiền tôn chủ kia, cứ khăng khăng nói chúng ta b/ắt c/óc đạo lữ của hắn.”
“Đòi chúng ta phải giao người ra, nếu không sẽ tấn công vào đây, ch/ém ta trước, rồi ch/ém người sau.”
“Người nói xem, đây chẳng phải là tin x/ấu sao?”
Những năm qua, ta chỉ biết.
Hắn lại đi đá/nh nhau với kẻ nào đó.
Lại phá nát đại điện nhà ai đó.
Lại đắc tội với những kẻ nào, bị người ta liên thủ truy sát.
Nhưng không biết, hắn đã có đạo lữ rồi.
Lại còn… đúng là một tin x/ấu thật.
Ta suy tính phải nhanh chóng giúp hắn tìm người.
Đừng để làm lỡ bước đi cốt truyện của ta.
“Đạo lữ của hắn trông thế nào?”
Mộc Liên lấy ra một bức chân dung đã vò nát.