Ngưỡng cửa ma

Chương 11

14/03/2024 15:48

Tôi vẫn tới sau núi.

Bởi vì tôi không tài nào hiểu được vì sao một con q/uỷ lại hẹn gặp tôi vào ban ngày.

Anh ta muốn hại tôi thì đêm qua hoàn toàn có thể dễ dàng đưa tôi đi rồi.

Tôi lấy dũng khí đi về phía trước.

Xa xa, tôi nhìn thấy một người đàn ông đứng dưới gốc cây dương già.

Tôi đi đến gần xem, không ngờ vẫn là con q/uỷ nam kia.

Tôi sợ hãi cắm đầu bỏ chạy.

Nhưng lại bị con q/uỷ nam kia kéo ch/ặt lại.

Anh ta bảo tôi bình tĩnh, đừng sợ.

Tôi căn bản không làm được.

Anh ta nói nếu anh ta là q/uỷ làm sao có thể xuất hiện tại đây vào ban ngày.

Tôi nói nếu anh không phải q/uỷ tại vì sao lại xuất hiện ở ký túc xá của tôi vào đêm khuya.

Anh ta nói nếu không phải anh ta ở đó thì tôi đã sớm bị bạn thân tôi và ông lão kia hại ch*t rồi.

Tôi nói anh muốn gi*t tôi thì cứ ra tay thẳng, cái mạng nhỏ bé này của tôi không nhất thiết khiến anh lãng phí tâm sức dựng câu chuyện như thế này đâu.

Tôi không chịu nổi nữa, thực sự không được thì tôi t/ự s*t cũng được.

Tôi ngồi bệt trên đất òa khóc.

Con q/uỷ nam bỗng dưng ngồi ở một bên vẫn luôn đợi tôi bình tĩnh lại.

Tôi lau nước mắt nhìn anh ta: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Ai mà ngờ tên q/uỷ nam lại móc ra một bức ảnh đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy nhìn, bên trên là hiện trường của một vụ t/ai n/ạn xe.

Người ch*t ở đó chính là tôi.

Tôi lập tức ngơ người.

Tôi không hiểu đây là có ý gì.

Tôi rõ ràng đang yên ổn, làm sao có thể ch*t?

Tên q/uỷ nam nói trên đường đến trường báo danh tôi đã bị t/ai n/ạn xe, đã cấp c/ứu ở ICU mấy ngày rồi.

Anh ta là thông linh sư do người nhà tôi mời tới để gọi h/ồn tôi.

Không ngờ nỗi oán niệm chạy trốn gia đình hai thế hệ* của tôi quá mãnh liệt.

*Gốc là 原生家庭: là gia đình chỉ gồm cha mẹ và con cái, con cái không có chồng/ vợ.

H/ồn m/a sống ch*t không đồng ý quay về, mà tự mình tới trường học báo danh.

Càng không ngờ được là bạn thân tôi và ông lão kia lại tạo cục nh/ốt tôi ở đây.

Anh ta chỉ đành xuất h/ồn để đến đây tìm tôi, là để đón tôi về nhà.

Đầu tôi đầy rẫy sương m/ù, tôi căn bản nghe không hiểu anh ta đang nói gì.

Cho dù anh ta nói là sự thật, tôi đã ch*t biến thành q/uỷ và tới trường học báo danh.

Lẽ nào bạn cùng phòng của tôi cũng là q/uỷ?

Cả trường học của chúng tôi đều là q/uỷ sao?

Đây là một trường đại học q/uỷ?

Vậy mà người đàn ông lại nói phải.

Đây chính là trường đại học q/uỷ, là nơi tụ tập đủ loại sinh viên ch*t ngoài ý muốn.

Tôi vẫn không dám tin tưởng.

Không ngờ là người đàn ông lại móc ra điện thoại, mở tin tức.

Bên trên thực sự đưa tin: Tân sinh họ La của trường đại học nào đó đã ch*t trong một vụ t/ai n/ạn xe khi đang trên đường đến trường báo danh.

Đầu tôi n/ổ tung ngay lập tức.

Loáng thoáng có một vài mảnh ký ức vụn vỡ xuất hiện, nhưng không thể nào lắp ghép hoàn chỉnh.

Đầu tôi đ/au như muốn nứt ra.

Người đàn ông an ủi tôi đừng sợ hãi.

Chỉ cần tôi nghe lời anh ta thì nhất định có thể c/ứu tôi quay về.

Tôi ôm đầu đ/au đớn khóc lóc.

Tôi cảm thấy mỗi người bọn họ nói đều có đạo lý, nhưng mỗi một người lại lộ hàng trăm sơ hở.

Tôi thật sự không biết nên tin ai?

Người đàn ông nói, điều này rất bình thường.

Bởi vì hiện giờ tôi vẫn là sinh h/ồn.

Làm người vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, làm q/uỷ vẫn chưa hoàn toàn bắt đầu.

Đó là sự giao nhau mơ hồ đúng sai, mâu thuẫn giữa âm với dương.

Đừng hoảng, đừng sợ.

Tôi gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6