Giang Dữ từng tin chắc mình là streamer phản m/ê t/ín chuyên nghiệp nhất toàn mạng.
Cho đến khi cậu ngủ lại một đêm trong miếu rắn hoang, lớn tiếng nói trước tượng thần: “Trên đời này làm gì có yêu quái.”
Nửa đêm, yêu quái thật sự bò ra.
Một tháng sau, Giang Dữ đ/au bụng đến b/ệnh viện. Bác sĩ nhìn máy siêu âm rất lâu, rồi nhìn cậu cũng rất lâu.
“Cậu… có thể giải thích vì sao trong bụng mình có một quả trứng không?”
Giang Dữ: “Tôi cũng đang chờ khoa học giải thích.”
Từ đó, sự nghiệp phản m/ê t/ín của cậu chính thức xuất hiện vết nứt lớn nhất lịch sử.
Bởi vì không chỉ có trứng, cha còn tìm đến tận cửa.
Vị thần rắn lạnh lùng ôm bó rơm đứng ngoài nhà cậu, nghiêm túc nói: “Cậu có thể không tin tôi, nhưng trứng phải được ấp đúng giờ.”
–
Tôi là streamer chuyên vạch trần m/ê t/ín d/ị đo/an, tên tài khoản là “Giang Dữ Phá M/ê T/ín”.
Từ khi vào nghề đến nay, tôi từng bóc phốt thầy bói giả, đạo sĩ b/án bùa livestream, chùa hoang có tiếng khóc trẻ con, khách sạn m/a ám dùng loa Bluetooth giấu trong trần nhà, thậm chí cả một bà đồng tự xưng có thể gọi h/ồn người c.h.ế.t nhưng lại quên tắt tai nghe không dây.
Tóm lại, tôi luôn tin chắc một điều: trên đời này không có m/a q/uỷ, càng không có yêu quái.
Cho đến đêm hôm đó, tôi ngủ lại trong một ngôi miếu rắn hoang trên núi.
Nghe nói ngôi miếu ấy đã tồn tại mấy trăm năm. Dân làng dưới chân núi gọi nó là miếu thần rắn, còn truyền thuyết kể rằng, ai dám ngủ lại trong miếu một đêm, nếu được thần rắn chọn trúng, một tháng sau sẽ sinh ra một quả trứng.
Lúc nghe Đường Khải kể chuyện này, tôi đang uống cà phê, suýt nữa sặc c.h.ế.t.
Tôi đặt ly cà phê xuống, hỏi lại rất chân thành: “Cái gì? Sinh cái gì?”
Đường Khải là bạn thân kiêm quản lý livestream của tôi. Cậu ta cầm máy tính bảng, vừa đọc bình luận của cư dân mạng vừa lộ vẻ mặt nửa sợ hãi nửa hưng phấn.
“Trứng. Bọn họ nói là trứng rắn.”
Tôi im lặng một lát, rồi hỏi: “Đường Khải, cậu có bao giờ nghĩ người đặt ra truyền thuyết này có thể chỉ là một người b/án trứng gia cầm thất bại không?”
Đường Khải nghẹn lời.
Tôi nói tiếp: “Cậu nhìn đi, thời buổi này cạnh tranh thị trường khốc liệt. Có người b/án hàng bằng livestream, có người b/án hàng bằng câu chuyện cảm động, cũng có người b/án hàng bằng m/ê t/ín d/ị đo/an. Miếu thần rắn, ngủ một đêm, sinh trứng. Tôi nghe mà thấy thiếu mỗi mã giảm giá thôi.”
Đường Khải im lặng ba giây, sau đó hỏi: “Cậu có biết câu này mà đăng lên mạng sẽ bị người ta m/ắng đến mức nào không?”
Tôi nhướng mày. “Tôi ki/ếm cơm bằng nghề bị người ta m/ắng.”
Đường Khải vỗ tay, vẻ mặt c.h.ế.t lặng mà kính nể: “Hay lắm. Vậy tối nay đến miếu rắn livestream nhé.”
Tôi không có ý kiến. Nội dung kiểu này rất hợp với tài khoản của tôi: miếu hoang, truyền thuyết dân gian, ngủ lại qua đêm, cộng thêm một câu chuyện sinh trứng nghe vô cùng hoang đường. Độ thảo luận chắc chắn cao.
Chiều hôm đó, tôi và Đường Khải lái xe đến một thôn nhỏ dưới chân núi. Người dẫn đường là một ông cụ trong thôn, tuổi đã cao, lưng hơi c/òng, vừa đi vừa khuyên tôi: “Chàng trai trẻ, miếu ấy không thể ngủ lại đâu.”
Tôi hỏi: “Vì có thần rắn à?”
Ông cụ nghiêm túc gật đầu.
Tôi cũng nghiêm túc gật đầu theo. “Cháu hiểu rồi. Có phải vì nền miếu ẩm, rắn thật dễ bò vào không?”
Ông cụ nghẹn họng, còn Đường Khải che mặt đi sau lưng tôi, nhỏ giọng nói: “Tổ tông, cậu bớt nói vài câu đi. Người ta lớn tuổi rồi, đừng chọc tức ông ấy.”
Tôi đáp: “Tôi đang tôn trọng khoa học.”
Ông cụ thở dài, không tiếp tục tranh luận với tôi nữa, chỉ dặn: “Người trẻ bây giờ không tin thì thôi. Nhưng nếu nửa đêm nghe thấy tiếng vảy rắn kéo qua nền đ/á, tuyệt đối đừng quay đầu.”
Tôi hỏi: “Tại sao?”
Ông cụ nói: “Quay đầu rồi sẽ bị chọn trúng.”
Tôi suy nghĩ một lát, nghiêm túc hỏi: “Vậy nếu cháu dùng camera sau quay thì có tính là quay đầu không?”
Lần này, Đường Khải trực tiếp kéo tôi sang một bên. “Giang Dữ, cậu im đi.”
Tôi bị Đường Khải đẩy lên núi.
Miếu rắn nằm sâu trong rừng, đường lên rất hẹp. Hai bên cỏ dại mọc cao đến đầu gối, trời vừa tối xuống, trong rừng đã bắt đầu có tiếng côn trùng kêu râm ran.
Ngôi miếu không lớn. Tường ngoài loang lổ, mái ngói sụp mất một góc, trước cửa treo một tấm biển gỗ đã mục, chữ trên đó mờ đến mức không đọc rõ.
Trong chính điện có một bức tượng thần rắn. Tượng là một người đàn ông nửa người nửa rắn, nửa thân trên khoác áo cổ xưa, tóc dài rũ xuống vai, gương mặt bị bụi phủ mờ nhưng vẫn nhìn ra đường nét rất đẹp. Nửa thân dưới là đuôi rắn quấn quanh bệ đ/á, đôi mắt tượng làm bằng đ/á đen, khi đèn pin quét qua, không hiểu vì sao lại khiến người ta có cảm giác nó đang nhìn mình.
Đường Khải rùng mình. “Cậu có thấy tượng này hơi tà không?”
Tôi mở livestream, chỉnh camera về phía tượng. “Không tà. Chỉ là thẩm mỹ của người xưa khá tốt.”
Vừa mở livestream, người xem đã tràn vào, bình luận chạy rất nhanh.
“Đến thật à?”
“Miếu này nhìn gh/ê quá.”
“Streamer gan lớn thật.”
“Nghe nói ngủ lại đây sẽ m.a.n.g t.h.a.i trứng rắn, anh cẩn thận.”
Tôi đọc đến bình luận ấy thì bật cười, đưa ống kính quét một vòng quanh chính điện, bình tĩnh nói: “Các bạn xem livestream của tôi lâu như vậy rồi, hẳn phải biết tôi là người thế nào. Thế kỷ hai mươi mốt rồi, trên đời này làm gì có yêu quái.”
Tôi dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Tôi nói thẳng, nếu tối nay thật sự có thần rắn xuất hiện, tôi sẽ ngay tại đây xin lỗi toàn bộ giới huyền học.”
Đường Khải đứng sau camera, nhỏ giọng nói: “Cậu có thể đừng lập lời thề c.h.ế.t chóc ngay từ đầu không?”
Tôi phớt lờ cậu ta, bắt đầu kiểm tra ngôi miếu.
Vết rắn bò trên nền đất, tôi giải thích là do rắn thật hoạt động. Tiếng gió hú qua khe cửa, tôi giải thích là kết cấu miếu cũ tạo thành cộng hưởng âm thanh. Vết nứt trên tượng thần, tôi giải thích là do nhiệt độ và độ ẩm thay đổi lâu năm.
Bình luận có người cười, có người m/ắng tôi bất kính, cũng có người nói tôi sắp bị báo ứng.
Tôi đọc bình luận rất bình tĩnh. “Tôi khuyên mọi người tin vào khoa học. Thần linh nếu thật sự có linh, chắc cũng không rảnh chỉ vì tôi nói vài câu mà nửa đêm bò ra đ.á.n.h tôi.”