Lần này mọi chuyện suôn sẻ hơn hẳn.

Một bóng đen thoát ra từ người Cố Tiểu Tiểu, phát ra tiếng rít chói tai.

Hình dạng nó giống mèo nhưng tai to và nhọn hơn, thân hình cũng lớn hơn nhiều.

Sơn q/uỷ theo sự điều khiển của Tống Đại Sư, gào thét xông thẳng về phía Cố Xuyên Sơn.

Chỉ trong chớp mắt, làn da của Cố Xuyên Sơn bắt đầu nứt nẻ, những đường rạn ấy cứ như vảy cá.

Từng sợi m/áu tươi rỉ ra, toàn thân ông ta co gi/ật trong đ/au đớn vì da th!t bị bóc tách.

Cố Xuyên Sơn vật lộn trên sàn, chân tay quờ quạng cố chui vào bể kính.

Tôi hỏi:

"Nếu Cố Tiểu Tiểu không phải con gái nữ q/uỷ, vậy Cố Xuyên Sơn với cô ấy đâu có qu/an h/ệ huyết thống, sao còn thay thế được?"

Tống Triết khẽ cười lạnh:

"Tên đại sư họ Tống này chẳng nói lời nào là thật cả. Sơn q/uỷ vốn dễ nhập x/ác, đối phó chúng đâu cần phải hoán đổi mạng sống?"

Tôi hít một hơi lạnh buốt.

Thì ra... đây là một âm mưu?

Mấy cái lý do huyết thống, mệnh cách xung khắc... toàn là bịa đặt!

Tên Tống Đại Sư này chính là người do Lục Thừa Dương thuê đóng giả!

Vạch ra một kế hoạch rườm rà như vậy, chỉ để sơn q/uỷ nhập vào Cố Xuyên Sơn, hợp pháp hóa việc trừ khử ông ta!

Cả gia tộc họ Cố giờ đây đã nằm gọn trong tay Lục Thừa Dương!

Đúng như dự đoán của tôi.

Sau khi sơn q/uỷ nhập x/ác, vẻ mặt lo lắng khẩn trương của Lục Thừa Dương biến mất không dấu vết.

Gã ngồi xuống, châm điếu th/uốc.

Trong làn khói mờ ảo, gã thưởng thức cảnh tượng Cố Xuyên Sơn người không ra người q/uỷ không ra q/uỷ trước mắt.

"Ba, có đ/au lắm không?" Gã hỏi.

Cố Xuyên Sơn còn chút tỉnh táo, nhìn thần thái lúc này của Lục Thừa Dương liền hiểu ra.

"LÀ MÀY!!"

Ông ta gi/ận dữ đ/ập tay vào bể kính, nhưng mọi chuyện đã muộn.

Lục Thừa Dương đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng.

"Đúng vậy, ông già xồn xồn lên làm chi?"

Gã cười khẽ:

"Sắp ch*t đến nơi rồi, đừng hò hét lung tung. Làm bẩn phòng, tôi lại phải gọi người dọn dẹp."

Cố Tiểu Tiểu trong bể kính lúc này mới tỉnh dậy.

Con bé nhìn cảnh hỗn độn trước mắt, mặt mày ngơ ngác.

"Ba... ba đã làm gì ông ngoại vậy?"

Cố Tiểu Tiểu bò ra khỏi bể kính:

"Ba nói ông sắp ch*t là sao? Ông ngoại không thể ch*t! Trước đây ba không nói như thế mà!"

Lục Thừa Dương không đáp, chỉ giơ tay t/át mạnh vào mặt con bé.

Tiểu Tiểu ngã vật xuống sàn.

"Tao nói lại lần cuối - mày là con gái tao, chẳng dính dáng gì đến họ Cố."

"Há mồm thêm nữa, mày xuống địa ngục cùng lão già kia đi!"

Cố Tiểu Tiểu sợ hãi co rúm lại.

Quản gia bước vào lôi con bé ra khỏi phòng.

Cố Xuyên Sơn như bị sét đá/nh: "Mày nói gì? Tiểu Tiểu... không phải cháu gái tao?"

Lục Thừa Dương cười nhạt: "Muốn biết à? Đợi qua đầu thất,tôi sẽ đ/ốt vàng mã kể cho cụ nghe."

Gã vẫy tay ra hiệu cho Tống Đại Sư:

"Dọn dẹp sạch sẽ. Gia tộc họ Cố nhiều tai mắt lắm."

Tống Đại Sư cười khành khạch: "Yên tâm, dù có lật trời ra mà tra xét thì cũng chỉ là tai họa từ sơn q/uỷ."

Lục Thừa Dương gật đầu, quay người rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm