Số Phận

Chương 12 + 13

05/09/2024 10:37

12

Châu Cận Tự m/ắng xối xả:

“Tư Nhan, em biết rõ Tiểu Nghi từng sặc nước, còn đẩy cô ấy xuống hồ bơi, tâm địa thật là đ/ộc á/c.”

Tôi lớn tiếng giải thích:

“Cô ta nói dối! Cô ta nói anh không nỡ buông tay tôi, mới muốn vu oan giá họa, khiến anh chán gh/ét tôi.”

Đôi mắt Dương Nghi hơi đỏ lên:

“Nhan Nhan, cô mưu sát bất thành sao còn bôi nhọ tôi?”

“Ngụy biện, là cô nắm tay tôi...”

Cô ta ho vài tiếng, dường như sợ tôi ra tay lần nữa, vội nép sau Châu Cận Tự:

“Tôi không biết bơi, làm sao có thể nhảy xuống nước để vu oan cô?”

Ánh mắt Châu Cận Tự nhìn tôi ngày càng sắc bén, anh ta siết ch/ặt cổ tay bị thương của tôi:

“Cứng đầu, vậy thì bỏ tay đi.”

Anh ta không có lấy một chút thương xót.

Tôi nghe thấy tiếng xươ/ng lần nữa g/ãy rạn.

đ/au quá.

Dương Nghi giả vờ trượt chân, đẩy tôi ngã xuống hồ.

Mùi chất khử trùng tràn vào miệng mũi.

Bất chấp cơn đ/au, tôi vùng vẫy.

Gắng gượng bơi vào bờ, lại bị Châu Cận Tự giẫm lên ngón tay.

“Còn bơi được, xem ra em giả vờ bị thương rồi.”

Anh ta không biết, người trong khoảnh khắc cận kề cái ch*t, sẽ bộc phát bản năng sinh tồn mạnh mẽ nhất.

Tay không chịu nổi nữa.

Tôi chìm dần xuống nước.

Đoạn Siêu nghe thấy động tĩnh, cuối cùng cũng chạy đến:

“Anh Tự, chuyện gì thế?”

“Không ai được c/ứu, xem cô ta giả bộ đến khi nào!”

Giác quan của tôi như bị bịt kín.

Không thể suy nghĩ được không biết từ khi nào, Châu Cận Tự đã trở thành một người khác.

Trước đây, cậu thiếu gia nhà họ Châu rất ít khi động tay với ai.

Lần đầu tiên đá/nh người, là khi tôi bị đám con nhà giàu khác chế nhạo trêu chọc, anh bóp cổ đối phương, lạnh lùng cảnh cáo.

Nhưng vì Dương Nghi, anh hết lần này đến lần khác chà đạp tôi xuống bùn.

Có vẻ tôi sắp ch*t rồi.

Cho đến khi nghe thấy có người thảng thốt:

“Chú nhỏ, sao chú lại đến?”

13

Khi được vớt lên, chiếc váy mỏng của tôi dính ch/ặt vào áo sơ mi ướt sũng của Châu Dĩ Hành.

Anh nhận lấy bộ vest đặt may thủ công từ tay trợ lý, quấn ch/ặt tôi lại.

“Chú nhỏ, chú vì người phụ nữ này mà nhảy xuống hồ bơi, không sợ mất giá sao?”

Ở nhà họ Châu, Châu Cận Tự luôn bực bội khi bị chú nhỏ quản giáo, thường xuyên cãi lại.

Nhưng mỗi lần người thất bại vẫn là anh ta.

Lần này cũng vậy.

Thấy Châu Dĩ Hành cưỡ/ng ch/ế đưa tôi đi, anh ta đòi phải có lời giải thích.

“Tư Nhan đẩy Tiểu Nghi xuống hồ, phải xin lỗi trước.”

Châu Dĩ Hành lạnh lùng nhìn anh ta:

“Ở bên cạnh Tư Nhan lâu như vậy, mà cháu tin rằng cô ấy là người tâm địa á/c đ/ộc?”

“Đó là vì chú chưa nhìn thấy chứng cứ.”

“Sao nhà họ Châu lại có đứa ng/u xuẩn không phân biệt phải trái thế này?”

M/ắng rất khó nghe.

Nhưng chẳng ai dám đứng về phía Châu Cận Tự.

Châu Dĩ Hành về nước chưa lâu, nhưng ai mà không biết anh thông minh xuất chúng, tung hoành trên thương trường.

Năng lực và khí chất hơn xa người cháu không biết bao nhiêu lần, là người nắm quyền thật sự của nhà họ Châu trong tương lai.

Rất nhanh, có người giữ ch/ặt Châu Cận Tự đang ngăn cản, nhường lối đi.

Châu Cận Tự chỉ biết nhìn chiếc Rolls Royce lao đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7