【Lầu trên nói đúng, Dẫn đường Tống là người lương thiện. Cậu ấy vừa mới nói ở khu Người Dẫn Đường rằng, Thẩm Từ dù sao cũng từng bị thương, bảo mọi người đừng làm khó anh ta. Nhưng cậu ấy càng nói thế, tôi càng thấy Thẩm Từ không xứng đáng được sống!】
【Một kẻ phản bội thì nên c.h.ế.t ở bên ngoài. Sao nó dám vác mặt về đây làm bẩn mắt Tạ soái chứ?】
…
Tôi nhìn những lời thảo luận đầy "chính nghĩa" kia, lòng không chút gợn sóng. Hóa ra việc tôi nghiêm khắc với bọn họ để tránh việc phải chịu thiệt thòi trên chiến trường lại gọi là chèn ép.
Năm đó khi Tống Bạch làm nhiệm vụ đã tự ý rời đội, khiến một Lính gác cấp A bị tổn thương thế giới tinh thần, tôi theo quy định ph/ạt cậu ta biệt giam, hóa ra trong mắt bọn họ lại gọi là khắc nghiệt.
Còn về việc phản bội Tạ Kinh Trú… Tôi hít sâu một hơi, sao cũng được, dù sao mạng sống của tôi cũng chỉ còn thời gian ba tháng nữa thôi. Một kẻ sắp c.h.ế.t thì chẳng còn tâm trí đâu mà đi tranh luận đúng sai với người sống làm gì.
Ngay lúc này, màn hình đột ngột nhảy ra một bài đăng mới kèm theo chữ "HOT" đỏ rực.
Có kẻ đang gào thét:【Phải trừ khử Thẩm Từ! Anh em không thể c.h.ế.t uổng phí được! Có ai ở khu D không? Cùng nhau đi gặp cái loại phản đồ không biết x/ấu hổ đó đi, cho nó biết quy tắc của Tháp là gì!】
Bên dưới bài đăng, các bình luận lập tức xây thành lầu cao, cảm xúc bị kích động đến cực điểm.
Và rồi, một dòng phản hồi bất ngờ xuất hiện ngay trên đỉnh trang web.
Là tài khoản cá nhân của Tạ Kinh Trú. Chỉ có duy nhất một câu:【Em ấy chỉ có thể c.h.ế.t trong tay tôi. Những người khác, lo mà giữ cái thân mình đi.】
Lập tức có người phẫn uất vào bình luận:【Tạ soái! Như vậy không công bằng! Chúng tôi cần một lời giải thích!】
【Dẫn đường Tống vì giúp anh xoa dịu tinh thần mà mệt đến ngất đi, năm đó Thẩm Từ suýt chút nữa hại c.h.ế.t anh! Anh không thể vì tình cũ mà…】
Tôi không xem tiếp nữa, vì còi báo động đã vang lên. Cấp độ cao nhất - làn sóng Dị chủng tấn công.
Quá nhanh. Cách lần truy quét trước mới chưa đầy ba năm, sao đám Dị chủng này có thể thần không biết q/uỷ không hay đi xuyên qua hàng chục trạm gác vòng ngoài để ép thẳng vào khu vực trung tâm thế này?
12.
Rầm! Cánh cửa bị một cước đ/á văng.
Mấy gã Lính gác cấp thấp mắt vằn tia m/áu, tinh thần đang ở trạng thái căng thẳng tột độ xông vào.
"Ở đây! Thằng phản đồ này ở đây!" Gã cầm đầu không nói lời nào, th/ô b/ạo nhấn mạnh cả người tôi vào tường, "Thẩm Từ! Có phải do mày làm không?!"
"Mày vừa quay về là bùng phát Dị chủng, ba năm trước mày làm đào binh, giờ có phải mày đã sớm cấu kết với đám quái vật kia để quay lại trả th/ù chúng tao không?!"
Những lời thóa mạ trên diễn đàn cộng với mối đe dọa t.ử vo/ng ập đến trong tích tắc là đủ để khiến đám Lính gác vốn đang trên bờ vực sụp đổ này mất sạch lý trí.
"Mày giờ là một phế vật rồi hả? Sao không nói lời nào đi!"
"Lôi nó ra tiền tuyến!"
Phía sau có kẻ gào khản cả giọng: "Dùng m.á.u của nó để dẫn dụ đám Dị chủng đi! Đây vốn là cái mạng mà nó n/ợ quân đoàn thứ 3!"
Tôi không vùng vẫy, cứ thế nương theo lực lôi kéo của bọn họ, lảo đảo bước đi. Tôi cũng đang lo không biết làm sao để ra được chiến trường.
Kẻ đó… Kẻ mà ba năm trước đã âm thầm giở trò, tráo đổi tần số phòng thủ khiến mạng lưới tinh thần của tôi hoàn toàn không phát hiện được địch tấn công, lần này rốt cuộc lại ra tay rồi.
Hắn muốn nhân lúc lo/ạn lạc này g.i.ế.c c.h.ế.t ai?
Tóm lại, tôi không thể để Tạ Kinh Trú c.h.ế.t.
Tôi đã tốn bao nhiêu công sức, tháo dỡ mạng sống của mình thành từng viên gạch từng mảnh ngói để đắp vào thế giới tinh thần của anh. Nếu anh mà c.h.ế.t trong tay kẻ khác, thì chẳng phải Thẩm Từ tôi quá thất bại rồi sao?
13.
Pháo đài tiền tuyến, đài quan sát.
Tôi bị hai gã Lính gác đ/è ch/ặt dưới đất, bên ngoài là màn sương m/ù màu đen đỏ bao trùm bầu trời, Dị chủng chất thành núi x/á/c.
Và ở nơi sâu thẳm nhất của làn sóng đen kịt kia, một cơn bão đen đ/áng s/ợ đang đi/ên cuồ/ng g.i.ế.c chóc. Mỗi lần móng vuốt báo đen vung xuống là từng mảng Dị chủng bị x/é nát, thế nhưng đi kèm với đó là sự d.a.o động tinh thần cực kỳ bất ổn của anh.
"Dẫn đường trưởng Tống! Tạ soái sắp không trụ nổi nữa rồi!"
Tôi khó khăn nhìn về phía đó.
Tống Bạch đang đứng sau lớp lá chắn phòng hộ an toàn nhất, cậu ta đang cố gắng thiết lập liên kết dẫn dắt. Con thiên nga trắng xinh đẹp đang lo lắng bay lượn trên không trung. Thế rồi, ngay khoảnh khắc nó vừa chạm vào rìa cơn bão, Tống Bạch đột ngột nôn ra một ngụm m/áu.
"Không vào được…" Vành mắt Tống Bạch đỏ hoe, giọng nói r/un r/ẩy và đầy tủi thân, "Thế giới tinh thần của anh ấy đã hoàn toàn đóng kín, đang ở trạng thái cuồ/ng hóa toàn phần, tôi không trấn an được…"
Xung quanh tức khắc rơi vào sự im lặng tuyệt vọng. Ngay cả Người dẫn đường trưởng cũng không vào được, nghĩa là không ai có thể kéo Tạ Kinh Trú quay về nữa. Anh sẽ g.i.ế.c sạch tất cả mọi người, rồi hoàn toàn biến dị thành quái vật.
Gã Lính gác đang đ/è tôi tức gi/ận đ/á tôi một cái: "Thấy chưa! Đây đều là nghiệp chướng do mày gây ra! Nếu không phải tại mày, thì Tạ soái sẽ không rơi vào cảnh không tiếp nhận nổi sự dẫn dắt của Dẫn đường Tống!"