Phán Quyết Dịu Dàng

Chương 2

01/07/2026 10:22

Nhưng tôi cũng chẳng thể cứng đầu được bao lâu.

Em gái tôi ngã b/ệnh.

Không phải b/ệnh nan y.

Nhưng cần một khoản tiền khổng lồ để chữa trị.

Con số bác sĩ đưa ra...

Ngay cả v/ay ngân hàng cũng không thể v/ay nổi.

Ra khỏi b/ệnh viện.

Tôi lại gặp Tạ Thừa Dã.

Anh cau mày.

“Em bị b/ệnh à?”

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.

Siết ch/ặt tờ kết quả khám trong lòng bàn tay.

Vuốt mái tóc mái rối tung ra sau tai.

Nghiêng đầu.

Mỉm cười.

“A Dã.”

“C/ứu em gái em đi.”

“Tối nay...”

“Em sẽ đến tìm anh.”

Những ký ức ấy.

Tan vào một giấc mơ hỗn lo/ạn.

Ánh nắng ban mai ngang ngược tràn vào căn phòng.

Tôi mở mắt.

Nghe thấy tiếng cười khẽ của Tạ Thừa Dã.

“Hề Tức.”

“Sao em ngủ giỏi thế?”

Anh đứng ở cửa.

Trong giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ đầy cưng chiều.

“Mau dậy ăn sáng.”

“A Giang về Bắc Kinh rồi.”

“Mọi người hẹn gặp mặt.”

“Lát nữa chúng ta cùng đi.”

Tôi thất thần một lúc.

Đưa tay che mắt.

“Được.”

...

Giữa tháng Sáu.

Tôi khoác chiếc chăn mỏng.

Ngồi bên hồ bơi.

Nhìn đám công tử trong hồ cười đùa, chơi bóng nước vô cùng náo nhiệt.

Tạ Thừa Dã chống tay lên thành bể.

Nhảy khỏi hồ.

Toàn thân ướt sũng bước về phía tôi.

Cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.

Tôi gh/ét nước nhỏ lên người.

Đẩy anh ra.

Anh cười, cầm khăn lau tóc rồi chen sát vào ngồi cạnh.

“Sao không xuống chơi?”

Tôi nhếch môi cười như không cười.

Trong đám công tử đang vui vẻ kia.

Có không ít người đã kết hôn.

Thế nhưng cô gái đứng cạnh họ...

Chưa bao giờ là vợ.

Trước đây tôi từng hỏi Tạ Thừa Dã:

“Họ không sợ vợ biết sao?”

Anh nghe xong chỉ bật cười.

“Mỗi người chơi theo cách của mình.”

“Em không cần sợ.”

Lúc ấy tôi còn thắc mắc.

Tại sao anh lại bảo tôi đừng sợ.

Chuyện của họ thì liên quan gì đến tôi?

Bây giờ nghĩ lại.

Đúng là châm chọc.

Tưởng Vinh cười hì hì bước tới.

Ánh mắt kh/inh miệt chẳng hề che giấu, lướt qua người tôi.

Giọng đầy mỉa mai:

“Tôi còn tưởng chị dâu nhỏ cứng đầu thế.”

“Ít nhất cũng phải gi/ận anh Tạ thêm mấy ngày nữa.”

“Không ngờ... nhanh thế đã gặp lại rồi.”

Tạ Thừa Dã lạnh giọng quát:

“Tưởng Vinh.”

“Nếu say rồi thì cút về ngủ đi.”

Anh ta cười một tiếng.

Giơ tay làm động tác xin tha.

Rồi quay người nhảy xuống hồ.

Tạ Thừa Dã ôm tôi ch/ặt hơn.

Cúi đầu.

Sống mũi khẽ cọ lên vành tai tôi.

“Tưởng Vinh trước giờ ăn nói chẳng biết lựa lời.”

“Em đừng...”

Lời còn chưa dứt.

Điện thoại đặt trên bàn của anh rung lên.

Anh liếc nhìn màn hình.

Đứng dậy.

“Anh nghe điện thoại.”

Tôi cụp mắt.

Khẽ cười.

Đúng lúc ấy.

Quả bóng nước bay vọt khỏi hồ.

đ/âm thẳng về phía tôi.

Bốp!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm