Ngồi ngay dưới ánh đèn phòng khách, Cao Mệnh tỉ mỉ xem xét hai bức ảnh đen trắng, cố gắng tìm ra một vài manh mối từ đó.
“Ngôi 'nhà' được nhắc đến trong ảnh di chân, chắc là chỉ thế giới nơi bố q/uỷ và mẹ q/uỷ đang ở.”
“Tấm ảnh thứ nhất nói mình đã trở thành 'chủ gia đình', nắm giữ chiếc chìa khóa mở cửa 'nhà', chiếc chìa khóa được mô tả chắc không phải chỉ một vật phẩm cụ thể nào đó, mà là một loại năng lực, ví dụ như trò chơi mình làm đã biến thành hiện thực.”
“Bố q/uỷ và mẹ q/uỷ thông qua trò chơi mình tạo ra để tiến vào thế giới thực, gọi là bố mẹ nhưng có lẽ đó cũng không phải bản thể của họ, chỉ là một loại hình thái nào đó mà họ biến hóa ra khi giáng lâm xuống hiện thực.”
Cao Mệnh viết xuống sổ hai từ "họ" và "chúng", anh vẫn không thể x/á/c định đối phương rốt cuộc là thứ gì?
Đầu hơi đ/au, Cao Mệnh dùng tay ấn vào giữa lông mày: “Mọi sự bất thường xuất hiện trên người mình đều liên quan đến đường hầm đó! Đợi sau khi trời sáng, mình phải qua đó điều tra kỹ lưỡng, biết đâu có thể tìm được câu trả lời.”
Nhìn sang tấm ảnh đen trắng thứ hai, chỉ mới trôi qua vài phút, Tề Yêm trong ảnh di chân đã xuất hiện biến hoá, trên người gã xuất hiện từng vết nứt, biểu cảm cũng trở nên k/inh h/oàng hơn.
“Ý thức của Tề Yêm, hay nói cách khác là linh h/ồn, có phải đã bị kéo vào thế giới của mẹ q/uỷ rồi không?”
“Chưa đầy ba phút mà gã như sắp bị hành cho ch*t đi sống lại rồi, xem ra ngôi 'nhà' đó vô cùng khủng khiếp.”
Cất hai bức ảnh di chân đi, Cao Mệnh vội vàng gọi điện báo cảnh sát, anh không muốn để Tề Yêm ch*t trong nhà mình.
“Xin chào, tôi muốn báo án, tên sát nhân đêm mưa đang ở trong nhà tôi.”
Sau một thoáng im lặng, giọng của nhân viên tổng đài rõ ràng trở nên căng thẳng: “Anh đang bị kh/ống ch/ế sao? Đừng căng thẳng, cũng đừng có hành động nào kích động hắn, hiện giờ hắn có đang ở bên cạnh anh không? Hãy để hắn nói ra yêu cầu của mình, chúng tôi nhất định sẽ ưu tiên bảo đảm an toàn cho anh!”
Quay đầu nhìn Tề Yêm đang đầu vỡ m/áu chảy, đã uống th/uốc mê và bị trói ch/ặt tay chân, Cao Mệnh trầm ngâm một lát:
“Tóm lại là các anh mau tới đây đi, tôi sợ đến muộn thì hắn không trụ được nữa đâu.”
Trong lúc chờ cảnh sát đến, Cao Mệnh dùng điện thoại tìm ki/ếm tin tức.
Theo lý mà nói, tất cả hành khách trên một chuyến xe buýt mất tích chắc chắn sẽ lên tin tức, nhưng anh lại không tìm thấy bất kỳ báo cáo nào.
Tra c/ứu các chuyến xe khách vào đêm Trung Nguyên, kết quả hiển thị trên website cho thấy: do nguyên nhân mưa bão, toàn bộ xe khách đêm đó đã ngừng hoạt động.
“Nếu toàn bộ ngừng hoạt động, vậy hôm đó mình đã ngồi chuyến xe nào?”
Cao Mệnh từng làm tư vấn tâm lý tại nhà tù trọng phạm H/ận Sơn, anh đã gặp qua đủ loại kẻ đi/ên, để không bị ảnh hưởng bởi những tư duy bất thường, anh luôn ép mình phải giữ lý trí, nhưng vào khoảnh khắc này, anh nảy sinh một suy nghĩ mới.
“Thế giới này... có gì đó không ổn rồi.”
Khi trong mắt đã có sự hoài nghi thì nhìn cái gì cũng thấy như có vấn đề, Cao Mệnh lướt qua một lượt các tin tức xảy ra trong mấy ngày gần đây.
"Thành phố trọng điểm giao thông 9 tỉnh Hàm Giang, thành phố trí tuệ thế kỷ Tân Hộ, siêu đô thị quốc tế Hãn Hải: tình hình an ninh tốt, trật tự công cộng ổn định, nền tảng văn hóa sâu dày, người dân an cư lạc nghiệp, phong tục thuần hậu, qua bình chọn công bằng và khách quan, tất cả đã cùng được chọn là Thành phố kiểu mẫu văn minh nhân loại năm nay! Nuôi dưỡng phát huy tinh thần từ thiện, dẫn dắt giá trị đạo đức hướng thiện! Sau đây xin mời ông Tư Đồ An, Phó chủ tịch Hiệp hội Từ thiện Hãn Hải lên phát biểu...”
“Tin khẩn buổi sáng! Nhà tù trọng phạm H/ận Sơn xảy ra bạo lo/ạn! Nhiều tù nhân bị thương! Ba người mất tích!”
“Tin khẩn buổi sáng! Công viên giải trí thế hệ thứ chín duy nhất của thành phố Hàm Giang xảy ra hỏa hoạn vào rạng sáng, lửa lớn nhuộm đỏ cả bầu trời đêm, đã được dập tắt vào sáng sớm, không có du khách thương vo/ng, nhưng công viên tổn thất nặng nề, buộc phải tạm ngừng hoạt động.”
“Điểm tin khẩn buổi sáng! Khu phố cũ Hãn Hải đêm qua xảy ra nhiều vụ án nghiêm trọng! Đề nghị người dân khu phố cũ chú ý khi ra ngoài!”
Xem xét từng tin một, Cao Mệnh nhíu ch/ặt mày: “Các vụ án dị thường xảy ra liên tục, các diễn đàn kín và truyền thông cá nhân đang lan truyền đủ loại tin đồn, chẳng biết là thật hay giả.”
Mưa lớn đ/ập vào cửa kính, tiếng còi cảnh sát chói tai xuyên qua màn mưa, tiếng bước chân ồn ào dồn dập truyền đến từ hành lang, sau đó có người đ/ập cửa phòng khách dữ dội.
“Đến rồi!”
Cao Mệnh mở cửa, vài nhân viên cảnh sát vũ trang đầy đủ xông vào phòng khách, họ lập tức nhìn thấy Tề Yêm đã bị trói ch/ặt, thậm chí kỹ thuật trói còn rất chuyên nghiệp.
“Là anh đã kh/ống ch/ế nghi phạm sao?” Lệ Lâm giơ tay ra hiệu mọi người kiểm tra phòng, trong mắt hơi có chút nghi hoặc, anh làm cảnh sát bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này.
“Kẻ sát nhân bi/ến th/ái đ/áng s/ợ nhất là khi chưa bị x/á/c định danh tính, bởi vì bất kỳ ai bên cạnh anh cũng có thể là hắn, nhưng một khi đã x/á/c định được thân phận, hắn cũng chỉ là một con dã thú t/àn t/ật về tâm lý mà thôi.” Cao Mệnh tự rót cho mình một ly nước nóng: “Tôi tên Cao Mệnh, trước đây làm công tác tư vấn tâm lý tại nhà tù trọng phạm H/ận Sơn.”
“Anh rất dũng cảm, nhưng tôi không khuyên anh tự đặt mình vào hiểm cảnh, trước khi trời sáng, tuyệt đối đừng tùy tiện mở cửa cho người lạ.” Sát nhân đêm mưa sa lưới, nhưng vẻ mặt Lệ Lâm vẫn nghiêm nghị như cũ, điểm này đã thu hút sự chú ý của Cao Mệnh.
“Chẳng lẽ sát nhân đêm mưa còn có đồng bọn? Không đúng, theo tâm lý học hành vi bi/ến th/ái, loại sát nhân bi/ến th/ái như này thường có xu hướng hành động đơn đ/ộc.”
“Khu bến cảng phố cũ ba ngày nay liên tục xảy ra nhiều vụ án, những gì anh thấy trên bản tin tivi, chỉ là những gì người ta muốn cho anh thấy.” Lệ Lâm không nói hết câu, tình hình thực tế còn nghiêm trọng hơn những gì anh ta nói, khu phố cũ liên tục ba ngày bị bao trùm bởi một bầu không khí đ/áng s/ợ, án mạng nối tiếp nhau, hiện trường vụ án quái dị và tà/n nh/ẫn đến mức phi lý, hoàn toàn không giống như do con người làm ra.
“Những vụ án này đều xảy ra trong ba ngày gần đây sao?” Ba ngày trước chính là lúc Cao Mệnh ngồi xe buýt đi vào đường hầm, cũng là lúc mọi sự dị thường bắt đầu.
“Buổi tối cứ ở yên trong nhà đi, đừng mạo hiểm nữa, bảo vệ tốt bản thân, bảo vệ tốt người nhà.” Lệ Lâm đang định nói gì đó, hành lang đột nhiên lại vang lên tiếng bước chân, một người đàn ông mặt bị hủy dung, cánh tay trái đeo thiết bị liên lạc vòng đen chạy vào.
Nhìn thấy người đàn ông hủy dung, chân mày Lệ Lâm nhíu lại sâu hơn, nhưng anh ta không can thiệp vào bất kỳ hành vi nào của đối phương, hai bên dường như thuộc về các bộ phận khác nhau.
Người đàn ông hủy dung kia cũng không chào hỏi Lệ Lâm, đi quanh nhà một vòng rồi tiến về phía phòng ngủ, nhưng ngay khoảnh khắc bước vào phòng ngủ, thiết bị liên lạc vòng đen trên tay gã xảy ra trục trặc, tiếng điện rè rè vang lên.
Sau khi điều chỉnh thiết bị liên lạc không có kết quả, người đàn ông hủy dung lại vội vã rời đi.
“Gã đó không phải người của các anh đúng không? Sao gã cũng có tư cách tham gia hành động bắt giữ?” Cao Mệnh luôn cảm thấy khuôn mặt hủy dung đó trông giống tội phạm hơn là cảnh sát.
Khẽ lắc đầu, Lệ Lâm thấp giọng đáp: “Anh ta là điều tra viên từ thành phố Tân Hộ tới, nhưng cụ thể đang điều tra cái gì thì tôi cũng không rõ.”
“Điều tra viên?” Cao Mệnh làm việc trong hệ thống nhà tù, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy danh xưng này.
Lệ Lâm không nói thêm gì nữa, bọn họ ra ngoài để bắt người nên không mang theo thiết bị cấp c/ứu, xem xét tình hình hiện tại của Tề Yêm, anh ta chỉ hỏi đơn giản Cao Mệnh vài câu rồi dẫn đội rời đi.
Đóng cửa phòng khách lại lần nữa, Cao Mệnh ngồi trên sofa, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, căn bản không tài nào ngủ được.
“Cơn mưa này không biết bao giờ mới tạnh.”
Nghe tiếng kim đồng hồ trên tường chạy, Cao Mệnh lại lấy hai bức ảnh di chân ra, trên bức ảnh đen trắng của Tề Yêm vết nứt ngày càng nhiều, sinh mạng của gã dường như đã đi đến hồi kết.
“Cảm giác mấy bức ảnh đen trắng này hơi giống trò chơi thẻ bài, chỉ là người sống bị biến thành thẻ bài, còn q/uỷ trở thành người chơi trò chơi.”
Nhìn chằm chằm vào bản thân có màu sắc trong ảnh, Cao Mệnh tự an ủi: “Xét về mặt thị giác thì bức ảnh di chân của mình kiểu gì cũng phải được tính là một tấm thẻ hiếm chứ? Nhưng mà hạng người có nhiều bố mẹ như mình, trong tiểu thuyết thường chẳng bao giờ làm được nhân vật chính đâu.”
Bước ra khỏi tòa nhà số 4 chung cư Lệ Tỉnh, Lệ Lâm mặc áo mưa ngẩng đầu nhìn lên, cả tòa chung cư u ám đ/è nén, chỉ duy nhất căn phòng của Cao Mệnh là còn sáng đèn.
“Tiểu Lưu, cậu đi kiểm tra ngay tư liệu của vị chuyên gia tư vấn tâm lý đó đi, anh ta biểu hiện quá mức bình tĩnh.”
“Người đó không nói dối, anh ta đúng là chuyên gia tư vấn tâm lý trẻ tuổi nhất của nhà tù trọng phạm H/ận Sơn, tốt nghiệp đại học y chính quy, còn là bác sĩ th/ần ki/nh có quyền kê đơn th/uốc, nhưng mà...” Nước mưa b/ắn lên màn hình điện thoại của Tiểu Lưu: “Các chuyên gia tư vấn tâm lý ở nhà tù trọng phạm mỗi tháng đều phải làm bài kiểm tra sức khỏe t/âm th/ần một lần, đạt chuẩn mới được làm việc, kết quả lần kiểm tra gần nhất của anh ta đã xảy ra vấn đề, chắc là lỗi nhập liệu hệ thống.”
“Xảy ra vấn đề gì?”
“Chỉ số đ/á/nh giá mức độ nguy hiểm đã vượt quá giới hạn thiết lập của máy kiểm tra.”