Thai nhi quỷ

Chương 5

05/09/2025 11:52

Tôi thấy mẹ chồng đang ngửi thứ đó, cả người đờ đẫn đứng yên tại chỗ, tay nâng ly nước đường đỏ, không biết nên lên tiếng hay phải làm sao.

Đúng lúc ấy, Phùng Chí Kiên đột ngột xuất hiện sau lưng tôi, quát lớn:

"Mẹ đang làm gì thế?"

Mẹ chồng dường như bừng tỉnh, vội vàng vò chiếc quần của tôi thành một cục, ném vào trong chậu.

Bà ngượng ngùng giải thích:

"Thói quen rồi, cởi tất quần ra đều phải ngửi qua một chút rồi mới giặt."

Lời giải thích này nghe có lý, nhưng trên đó còn dính m/áu...

Vừa nãy bà áp sát quá gần, đầu mũi còn dính một chút m/áu, trông thật kỳ quái.

Chẳng biết có phải vì hưng phấn không, ng/ực bà phập phồng không ngừng...

Như thể thật sự có một con chuột to đang chui rúc ở đó.

Người tôi nổi gai ốc, nhưng đành nuốt gi/ận vì là mẹ chồng.

Đang tính bảo Phùng Chí Kiên giặt hộ quần áo, rồi khuyên bà về quê ở vì bà quá dị thường, thì anh đã kéo phịch mẹ chồng ra cửa:

"Mẹ ra ngoài ngay!"

Bà ấy không cãi lại, chỉ bất lực xua tay:

"Bà cô trở dạ đã tìm đến Thái Doanh rồi, mẹ đi thì Thái Doanh tính sao?"

Bà cô trở dạ là cách gọi dân gian chỉ h/ồn m/a phụ nữ ch*t khi sinh nở, quê chúng tôi vẫn lưu truyền chuyện chúng hại ch*t sản phụ.

Thời buổi này ai còn tin chuyện đó?

Mẹ chồng mới ngoài năm mươi đã lấy chuyện m/a quái dọa tôi.

Nhưng Phùng Chí Kiên lại đờ người ra, mặt mày tái mét.

Tôi còn đang ngờ vực, mẹ chồng đã đẩy anh sang một bên, nắm tay tôi dịu dàng:

"Thái Doanh à, ban ngày Chí Kiên đi làm, đêm ngủ say như ch*t, có chuyện gì không ứng biến kịp. Từ nay mẹ sẽ ngủ chung giường với con, đừng sợ nhé."

Bà siết ch/ặt tay tôi, rất tự nhiên dìu tôi vào phòng.

"Không cần đâu ạ."

Tôi gượng cười từ chối, liếc nhìn Phùng Chí Kiên cầu c/ứu.

Lúc nãy anh còn định đuổi mẹ đi cơ mà?

Sao nghe nhắc bà cô trở dạ lại im bặt?

Khi tôi nhìn sang, mặt Phùng Chí Kiên trở nên khó xử, nhưng vẫn nói với tôi:

"Tối nay cứ để mẹ ngủ cùng em đi, ngày mai anh sẽ đưa em đi bệ/nh viện kiểm tra."

Lúc đó tôi tức đến suýt nhảy dựng lên, nghĩ rằng bây giờ phải đi bệ/nh viện ngay.

Nhưng tay bà như kìm sắt, gần như cưỡ/ng ch/ế tôi ngồi lên giường, còn giúp tôi cởi giày, nhấc chân lên, ấn ch/ặt tôi nằm xuống.

Đang định chống cự, bà đã nhắc nhở:

"Con mới ra m/áu, đừng cựa quậy."

Nghe vậy, phần bụng vừa đỡ đ/au bỗng trĩu nặng, tôi đành nằm im.

Mẹ chồng thoăn thoắt trèo lên giường, tôi vội dịch sâu vào trong.

Dù không thoải mái, nhưng nghĩ bà chỉ muốn tỏ lòng tốt với con dâu có mang, hàn gắn qu/an h/ệ với con trai.

Đang định xoay người, đột nhiên vòng eo bị ôm ch/ặt.

Bàn tay nhăn nheo trượt xuống bụng dưới, xoa nhè nhẹ theo nhịp đều...

Vừa nằm xuống đã cảm nhận động tác âu yếm đó, nhưng sao có chút gì kỳ quái ẩn sau từng cử chỉ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm