Kẻ N g ô n g C u ồ n g Trong Lãnh Cung

Chương 14

23/11/2024 12:14

Ta vỗ mạnh vào cánh tay y:

“Đ a u c h ế t đi được! Bỏ tay ra nào!”

Toàn thân Tạ Thừa Phong căng cứng, chậm rãi buông tay. Y tựa đầu vào lưng ta, ta cảm nhận được một chút ẩm ướt.

Tạ Thừa Phong… đang khóc sao?

Không thể tin được, ta quay lại, dùng tay nắm lấy mặt y. Đôi mắt phượng sâu thẳm, đuôi mắt đỏ ửng, trong mắt đen thăm thẳm chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt, vụn vỡ. Dù vẻ mặt có vẻ u ám, y vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ:

“Vậy thì chúc mừng Lệ phi nương nương đã đạt được ước nguyện.”

Tạ Thừa Phong ngồi dậy, ta liền trở mình, ngồi trên người y, ngón tay ấn vào trán ép y trở lại giường. Lạ thật, nước mắt của đàn ông, lại là liều th/uốc kí/ch th/ích tuyệt nhất với phụ nữ. Tạ Thừa Phong lúc này, quả là mỹ vị k h ó c ư ỡ n g.

Tạ Thừa Phong cong người, từng chút từng chút bị ta đẩy ngược xuống giường, cơ bụng co lại, từng khối hiện rõ ràng. Ta đặt tay lên, nói:

“Ngốc à, ai nói ta không muốn đi cùng chàng?”

Đôi mắt Tạ Thừa Phong sáng lên ngay lập tức, một tay nắm c h ặ t eo ta: “Thật sao?”

“Còn tùy vào biểu hiện của chàng nữa đấy, đi!”

...

Cưỡi ngựa quả là một việc tốn sức. Tạ Thừa Phong từng dạy ta, khi cưỡi ngựa phải kẹp c h ặ t hai chân, dùng chân ép vào bụng ngựa để thúc nó chạy. Tư thế cũng phải đồng bộ với chuyển động của ngựa, trọng tâm cơ thể phải hạ thấp để giữ cân bằng. Đương nhiên, tất cả đều chỉ là lý thuyết, vì ngoài Tạ Thừa Phong ra, ta chưa từng cưỡi qua con ngựa nào khác. Nhưng nghĩ thôi cũng đủ biết, việc này hẳn cũng tốn sức ngang ngửa.

Mồ hôi ướt đẫm người, ta tắm rửa xong, định mặc lại y phục cũ thì có cung nữ vội vàng bưng khay gỗ tử đàn tiến tới:

“Lệ phi nương nương, đây là cung trang Hoàng thượng đặc biệt sai người chuẩn bị cho người.”

“Này là gấm Tứ Xuyên thượng hạng, cả cung cũng chỉ có hai cuộn, một cuộn là của Lý Quý phi, những người khác không có đâu ạ.”

Ta vươn tay chạm vào lớp vải. Kim tuyến ngân tuyến thêu tinh xảo, quả là xa hoa đến tận cùng. Ta cầm bộ y phục lên ngắm nghía vài lần, rồi tùy ý vứt qua một bên:

“Thứ nàng ta có, ta không cần.”

Ta mặc lại y phục cũ của mình, nhìn thì không có gì đặc biệt, nhưng đó là thứ Tạ Thừa Phong đặc biệt nhờ thợ may làm cũ sau đó mới đưa đến cho ta. Chất vải bông thượng hạng, mềm mại như đám mây. Không có hoa văn cầu kỳ, nhưng cực kỳ ấm áp, chu đáo vô cùng.

“Ngươi về bẩm với Hoàng thượng, ta đã quen ở lãnh cung rồi, không muốn chuyển đến nơi nào khác.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba bức bình phong cha để lại còn dang dở

Chương 11
Sau khi cha qua đời, tôi bị tộc họ triệu hồi về xưởng sơn mài nhà họ Cố. Cha không chỉ định người kế thừa, chỉ để lại ba tấm bình phong đang dở dang ở các công đoạn khác nhau. Từ việc pha sơn, tháo dỡ gỗ cho đến việc giữ vững những lời hứa miệng với khách hàng, tôi dần dần điều tra ra khoản bồi thường cho triều đình mà anh trai đã gánh vác suốt nhiều năm, đồng thời thấy được cách chú họ lợi dụng món nợ này để tẩu tán tài sản của xưởng. Nếu muốn ngăn cản việc phân chia gia sản, tôi buộc phải công khai cả những sai lầm mà chính cha mình từng mắc phải, đồng thời chấp nhận cái giá là mất đi sự bảo đảm của tộc họ cùng những khách hàng cũ. Khi chuyện hôn nhân cũng bị đem ra làm vật trao đổi để xoay sở tài chính và tìm kiếm sự ủng hộ, tôi quyết định không tranh giành danh phận gia chủ do các bậc trưởng bối ban phát nữa, mà sẽ dùng tay nghề, sổ sách và những quy tắc mới cùng gánh vác trách nhiệm, để xưởng sơn mài và cuộc đời tôi không còn phải duy trì bằng sự hy sinh của bất kỳ ai.
0