Nhịp Đập Tương Phùng

Chương 3

25/12/2024 18:09

Cả một ngày trời, Giang Húc đều làm dáng vẻ phớt lờ không để ý đến tôi.

Tôi không thể không thắc mắc, ở tương lai hai đứa chúng tôi sao có thể ở bên nhau được?

Không phải là hôn nhân giả đấy chứ.

Rất muốn cho cậu ta một bạt tai, nhưng lại sợ thành quả phụ.

Tiết thể dục là thời gian được tự do hoạt động. Tôi và Trần Niệm ngồi dưới bóng cây râm mát, xem Giang Húc và bọn bạn đ/á bóng.

Những đám mây đen trên đầu, sắp mưa rồi.

“Thi Thi, sao cậu lại muốn đổi chỗ thế?”

Trần Niệm trêu đùa: “Ngồi dãy bàn trên không thể ăn vụng trong giờ học nữa rồi.”

“Hơn nữa Giang Húc chắc chắn sẽ tố cáo cậu.”

Trong giây lát không nói lên lời.

Xem ra chuyện tôi và Giang Húc không mấy hòa hợp mọi người đã đều biết cả.

Tôi nhìn về phía Giang Húc ở đằng trước, đúng lúc cậu ta giơ tay lên ném bóng vào rổ.

Cậu ta tháo kính ra.

Cặp lông mày càng thể hiện sự xa cách và thờ ơ.

Khoảnh khắc nhảy lên đó, gấu áo để lộ ra cơ bụng mờ mờ.

Tôi vội vàng cụp mắt xuống, xoa xoa lồng ng/ực của mình.

Sau này tôi được dùng thứ tốt như thế này sao…

“Hạ Thi…”

Bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh.

Tôi thu lại ánh nhìn, Mạnh Triết đang cầm trà sữa nhìn tôi.

Cậu ấy rất vui mừng ngạc nhiên: “Thật không ngờ chúng ta lại học cùng lớp.”

“Sáng nay cảm ơn cậu nhé, mời cậu uống cốc trà sữa này.”

Tôi vội vàng xua xua tay: “Chuyện nhỏ thôi, không cần phải để tâm.”

Tuy nhiên đối phương nói gì tôi cũng đều phải tiếp thu.

Thậm chí còn kéo tay áo của tôi để tôi chấp nhận, dọa tôi vội đứng lên.

Một số bạn học nam đi qua, thấy tình huống đó lại còn hưởng ứng.

“Trời, trời….”

“Hạ Thi, bạn học mới m/ua trà sữa cho cậu cơ à.”

Thời trung học, chuyện thường gặp nhất đó chính là các loại tin đồn.

Vốn dĩ tôi không muốn giải thích.

Nhưng nghĩ một hồi, nhất định không được để chồng tương lai của mình nhìn thấy.

Tuy nhiên, còn chưa kịp quay lại nhìn biểu hiện của Giang Húc.

Một quả bóng rổ lao thẳng về phía chúng tôi.

Mạnh Triết không kịp né tránh, bị đ/á/nh trúng vào vai trái.

Cậu ta buông bàn tay đang nắm vạt áo của tôi ra trong vô thức.

"Thật ngại quá..."

Giang Húc chỉ thản nhiên đứng cách đó không xa.

Gió thổi tung mớ tóc rối trên trán, để lộ đôi lông mày hờ hững.

Miệng thì nói lời xin lỗi nhưng sắc mặt thì vẫn bình thường.

"Không có kính.”

"Tay trơn."

...

Có vài hạt mưa rơi nhẹ trên đỉnh đầu.

Dần dần, trời mưa to hơn.

Trận mưa này rơi rất nhanh.

Trong chốc lát, trở thành những hạt mưa lớn.

Mạnh Triết dặn tôi nhớ về phòng học trú mưa rồi vội vàng chạy về phía tòa nhà giảng đường.

Các bạn học nam chơi bóng rổ trên sân cũng bắt đầu thu dọn chiến cuộc.

Hệ thống trong đầu tôi đột nhiên vang lên lần nữa.

“Chủ nhân, vừa rồi, mức độ quý mến của hai người đã trở thành 20% rồi.”

Tôi: “?”

Nhanh vậy sao?

Rõ ràng vừa rồi tôi và Giang Húc không có nói chuyện.

Mức độ thiện cảm sao lại thay đổi như này.

Giống như đoán được suy nghĩ nội tâm của tôi, hệ thống cho tôi lời khuyên.

“Chủ nhân, có khả năng vừa rồi cô và bạn nam sinh khác nói chuyện, anh ấy gh/en rồi.”

Phải không?

Tôi nhìn Giang Húc đang đi về phía mình.

Thật khó tưởng tượng dáng vẻ cậu ta gh/en sẽ như thế nào.

Giang Húc đã ôm bóng, bộ đồng phục học sinh vắt trên vai và lướt qua vai tôi mà đi.

Đến một ánh nhìn cũng không thèm nhìn tôi.

Tôi đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

Quả nhiên, Giang Húc không phải loại người đó.

“Hạ Thi.”

Giang Húc đi được một đoạn thì đột nhiên quay đầu.

“Còn không chạy nhanh lên, nếu bị ốm tôi sẽ không đưa cậu đến bệ/nh viện đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ưu tiên em gái là trên hết

Chương 6
Anh trai tôi mắc chứng mất ngôn ngữ, nên việc tìm đối tượng liên hôn rất khó khăn. Trên bàn ăn, khi tôi định tự tiến cử mình, bỗng nhiên trước mắt hiện lên những dòng bình luận: 【Nam chính đã yêu nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi, nữ phụ đừng có mặt dày mà tự tiến cử nữa.】 【Bấy nhiêu năm nay nữ phụ còn chẳng chữa khỏi chứng mất ngôn ngữ cho nam chính, thế mà nữ chính chỉ cần một tháng là xong.】 【Em gái à, đừng có phá hoại gia đình này, anh trai cậu chỉ coi cậu là tình cảm anh em thuần túy thôi!】 Lượng thông tin quá lớn khiến tôi nhất thời chưa kịp hoàn hồn. Thế nhưng, ngay bên cạnh bỗng vang lên tiếng bát đũa va chạm. Quay đầu lại, tôi thấy anh trai mình đang tức giận đứng bật dậy. "Thật là... nói nhảm nhí!" Tôi:? Anh ấy biết nói chuyện từ khi nào vậy?
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
1
Nhân Danh Cha Chương 15