Trong khi Miêu Miểu cứ chần chừ ở quán mì đến tận giờ cơm tối, thì bên kia, Phương Lai Dương vừa tắm xong, khoác áo choàng rộng ngồi lên ghế sofa.
Trong nhà bật điều hòa trung tâm và hệ thống lọc không khí, nhiệt độ vừa phải. Anh rót cho mình ly rư/ợu vang đỏ, vừa xem tin tài chính vừa nhấp từng ngụm, tâm trạng một cách khó hiểu lại rất vui vẻ.
Phương Lai Dương không sao tập trung vào tin tức, trong đầu toàn hiện lên hình ảnh lúc anh trêu chọc Miêu Miểu, khuôn mặt hoảng hốt nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh của cô. Có lẽ khi đó Miêu Miểu còn đang nghĩ: ‘Nếu anh biết mình chính là tác giả truyện tranh mà anh thích, thì anh sẽ phản ứng thế nào nhỉ?’
Phương Lai Dương khẽ cười, anh lại có thể tưởng tượng ra. Nếu cô biết không những anh là fan tặng xe cho cô, mà còn sớm biết thân phận thật của cô, chắc chắn vẻ mặt cô lúc đó còn đáng yêu hơn hôm nay nhiều.
Trong đầu âm thầm tưởng tượng, tiếng cười của anh cũng mang theo một độ ấm trước nay chưa từng có.
Phương Lai Dương lấy chiếc túi mang theo hôm nay ra, định cất cuốn truyện tranh vào kệ sách, nhưng lại lấy ra được một cuốn sổ vẽ quen thuộc.
Đây là… sổ phác họa của Miêu Miểu?
Sao nó lại nằm trong túi anh?
Phương Lai Dương nhìn sổ vẽ đầy nghi hoặc, mấy trang giấy đã khô vẫn còn hơi nhăn. Anh không tiếp tục lật nữa, mà lên mạng tìm cách xử lý giấy bị nhăn sau khi bị ướt, sau đó làm theo hướng dẫn: làm ẩm lại rồi ép thẳng, rồi cho vào tủ lạnh để bảo quản.
Lần sau gặp lại, anh sẽ trả lại cho cô.
Phương Lai Dương âm thầm tính toán trong lòng.
***
Nghe đài phát thanh, sau Tết, Phù Thành sẽ bắt đầu áp dụng quy định mới về xe ôm công nghệ.
Miêu Miểu lên mạng tra c/ứu yêu cầu của quy định mới, so sánh với điều kiện của bản thân, rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất cô vẫn có thể tiếp tục làm nghề này, vẫn có thể ki/ếm thêm thu nhập để dành tiền trả n/ợ m/ua xe.
Tuy nhiên, khi kiểm tra tài khoản ngân hàng, Miêu Miểu phát hiện số tiền tiết kiệm chẳng hề tăng thêm, phần lớn vẫn là tiền nhuận bút từ truyện tranh.
Không biết đến bao giờ mới trả hết tiền xe?
Nhưng thôi, cứ đi từng bước tính từng bước vậy, điểm mạnh lớn nhất của Miêu Miểu chính là sự lạc quan.
Khi cô nàng lạc quan Miêu Miểu nhìn thấy trong tủ đồ chỉ còn lại một lon thức ăn cho mèo cuối cùng, cả người cô dựng hết cả lông tơ. Cô vội vàng kiểm tra thức ăn khô cho mèo, phát hiện ra cũng chỉ còn đủ cho một bữa cuối cùng.
“Meo…” Thỏ Nhỏ tao nhã vẫy đuôi, bước chậm rãi đến bên cô, cái đuôi quấn quanh bắp chân cô, xoay một vòng, cái đầu lông xù cọ cọ vào chân Miêu Miểu, rồi lại xoay xoay đôi tai, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào túi thức ăn trong tay cô, im lặng thúc giục người xúc phân mau cho ăn.
Miêu Miểu căng thẳng hỏi: “Thỏ Nhỏ ơi, cái đó… mẹ dạo này bận ki/ếm tiền, quên m/ua đồ ăn cho con rồi. Nếu không ngại, con theo mẹ xuống tiệm mì dưới lầu ăn chung nhé?
Thỏ Nhỏ nheo mắt, khẽ hừ một tiếng, cái đuôi thiếu kiên nhẫn vẫy vẫy, rồi quay đầu chạy mất. Sau đó, nó trèo lên đỉnh máy lạnh đứng, như một vị vua quan sát thần dân, từ trên cao nhìn xuống người xúc phân đang áy náy với mình.
Bị từ chối rồi đây mà.
Miêu Miểu đành phải trộn thức ăn khô cuối cùng với lon thức ăn ướt, đặt vào bát ăn, gọi Thỏ Nhỏ đến ăn. Thỏ Nhỏ chạy tới, trong cổ họng phát ra âm thanh “gừ gừ” vui vẻ, Miêu Miểu đưa tay vuốt đầu nó, cũng không thấy khó chịu.
Miêu Miểu áy náy nói với nó: “Mẹ đi m/ua thức ăn cho con đây, xin lỗi nhé, thật sự là quên mất, không cố ý đâu. Mẹ yêu con nhất mà, lại đây thơm cái nào!” Nói rồi, Miêu Miểu liều lĩnh muốn ôm Thỏ Nhỏ lên hôn một cái, nhưng bị Thỏ Nhỏ thu móng vuốt lại, đ/ập một phát vào trán cô, ngăn cản hành vi quấy rối của cô.
“Meo…” Thỏ Nhỏ kêu lên vẻ không kiên nhẫn.
Miêu Miểu thất vọng thả nó xuống, Thỏ Nhỏ lập tức lại cúi đầu ăn tiếp.
Cô nhìn dáng vẻ “gừ gừ” thỏa mãn của Thỏ Nhỏ khi ăn, bỗng nhiên yên lặng, trong đầu lại không kiềm chế được mà nghĩ đến Phương Lai Dương. Gương mặt nghiêng nghiêng của Phương Lai Dương dưới ánh nắng, nụ cười nơi khóe miệng, và ánh sáng trong mắt anh khi nhắc đến “Gà Tơ Mèo”.
Nếu đây là tình cảm đôi bên cùng thích nhau… thì sẽ tuyệt vời biết bao.
Miêu Miểu không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, hai má ửng hồng, cô phồng má, xoa xoa đầu Thỏ Nhỏ.
“Tôi lại nghĩ lung tung gì thế này, đâu phải là hai bên cùng thích nhau. Anh ấy chỉ thích ‘Gà Tơ Mèo’ thôi…” Nghĩ đến đây, trong lòng Miêu Miểu chợt dâng lên một cảm giác mất mát.
“Không nghĩ nữa!” Miêu Miểu vỗ vỗ mặt, đứng dậy từ mặt đất, sửa soạn lại trang phục, vẫn chưa ăn trưa đây này.
Cô cũng không trang điểm, để mặt mộc, đeo một chiếc túi nhỏ rồi ra ngoài.
Thức ăn cho mèo đắt quá, Miêu Miểu mở máy tính trên điện thoại tính toán một chút, phát hiện sau khi m/ua thức ăn cho mèo, mấy ngày tới chắc cô chỉ có thể gặm bánh bao qua ngày. Miêu Miểu buồn bã thở dài, lái xe đến siêu thị, tiện đường m/ua thêm ít nguyên liệu nấu ăn để tự nấu nướng đối phó tạm.
M/ua đồ xong, Miêu Miểu mở ứng dụng Ba Ba đá/nh Xe, định nhận vài cuốc xe rồi mới về nhà. Cô vừa chuẩn bị cất đồ vào cốp sau thì app gọi xe đã gửi đến một đơn hàng.
Siêu thị này rất lớn, nằm cạnh cầu vượt đường cao tốc. Xe của Miêu Miểu đậu ở bãi đỗ xe có thu phí bên đường, bên cạnh có một chiếc taxi đỗ trái phép, chờ khách từ siêu thị ra để chở. Tài xế taxi đang mở cửa sổ, hút th/uốc trong xe, mây khói lượn lờ, tai thính nghe được âm thanh “đing đing” phát ra từ điện thoại của Miêu Miểu đứng cạnh xe, đôi mắt lập tức nheo lại đầy nguy hiểm.
Miêu Miểu đóng cốp xe, định đi vòng qua chiếc taxi đang chắn đường để lên xe, thì nghe tài xế taxi ghé vào cửa sổ gọi cô, giọng điệu cợt nhả: “Này, cô em, cô chạy xe à?”
Miêu Miểu gi/ật mình, quay đầu nhìn người tài xế. Một người đàn ông da ngăm, râu ria lởm chởm, nhìn qua cửa sổ xe thì thấy dáng người không cao lắm, nhưng rõ ràng rất lực lưỡng, lúc này đang nhìn cô với vẻ mặt không mấy thiện chí. Miêu Miểu gi/ật gi/ật khóe miệng, trong lòng hoảng hốt, không hiểu sao ông chú này đột nhiên hỏi cô câu này.
Miêu Miểu lùi lại một bước, tựa vào xe, căng thẳng hỏi lại: “Sao lại hỏi vậy?”
Thái độ của Miêu Miểu rõ ràng thể hiện sự rụt rè và cảnh giác, khiến ông chú da ngăm này càng thêm tự tin để dạy dỗ tài xế. Ông ta ném tàn th/uốc ra ngoài cửa sổ, mở cửa xe bước xuống, đi vòng qua đầu xe tiến về phía Miêu Miểu.
Miêu Miểu rất muốn nói: “Chú ơi, chú vứt tàn th/uốc lung tung là bị ph/ạt tiền đó.” Nhưng vừa thấy ông chú da ngăm tiến lại gần, cô bắt đầu sợ hãi.
Trái tim Miêu Miểu như bị ai đó bóp ch/ặt, căng thẳng và sợ hãi, tay phải của cô khẽ dịch sang bên phải, chạm vào tay nắm cửa xe bên ghế lái, chuẩn bị tùy cơ ứng biến, chỉ cần có điều gì không ổn là lập tức mở cửa lên xe.
“Chỉ hỏi thôi, cô em xinh xắn thế này mà còn phải lái xe à? Có vất vả không?” Ông chú da ngăm mỉm cười hỏi, nhưng Miêu Miểu trực giác cảm nhận được tâm trạng của ông ta chẳng tốt đẹp gì.
Miêu Miểu từng nghe nói nhiều tài xế taxi truyền thống thường mâu thuẫn với những tài xế xe ôm công nghệ như cô vì tranh giành khách, nhưng không ngờ hôm nay lại bị người ta chặn đầu xe thế này. Trước đây, khi đi taxi, Miêu Miểu cũng từng nghe tài xế taxi than vãn. Nhưng cô chưa từng gặp phải kẻ x/ấu nào, đây là lần đầu tiên gặp một tài xế chủ động tìm tới gây sự.
Bây giờ đang giữa ban ngày ban mặt thế này, Miêu Miểu vốn không nghĩ rằng đối phương sẽ làm gì mình, nhưng vẫn rất sợ hãi a, vị đại thúc da đen này vừa xuống xe, thân hình quả nhiên vạm vỡ, cao hơn cô ấy nửa cái đầu, không tính là cao nhưng dù sao cũng là một đại nam nhân a. Trong lòng rốt cuộc vẫn có chút sợ hãi, Miêu Miểu cảm thấy tối nay mình đều phải làm á/c mộng rồi, cô ấy với cái gan nhỏ xíu vỡ nát này của mình.
Miêu Miểu nhếch miệng, lúng túng nói: “Ừm… còn… còn tốt chứ.”
“Khổ cực thế còn lái xe gì nữa, gả cho cái công tử ca có tiền không phải tốt rồi sao, đâu cần phải lộ diện ra ngoài a.” Vị đại thúc da đen vẫn là bộ dạng trông ôn hòa kia, Miêu Miểu lập tức lông tơ đều dựng đứng lên.
Miêu Miểu không tán đồng lời hắn nói, chỉ yếu ớt phản bác: “Con gái vẫn phải đ/ộc lập…”
“Bố mẹ em đều yên tâm để em ra ngoài thế sao?”
“…” Nụ cười khách sáo trên mặt Miêu Miểu cứng đờ lại, cả khuôn mặt đều sụp xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.
Vị đại thúc da đen vẫn còn hỏi: “Em một ngày có thể ki/ếm được bao nhiêu tiền a? Còn không bằng gả cho người có tiền sống ngày thoải mái hơn chứ?”
Lời nói không tôn trọng người ta thế này nói ra khiến người ta đặc biệt không vui.
“… Cái này, có liên quan gì đến đại thúc anh đâu?” Miêu Miểu trực tiếp đen mặt, nhưng vẫn cố gắng không nổi gi/ận, Miêu Miểu cố gắng để giọng điệu của mình bình thường. Nói xong, cô ấy liền muốn mở cửa xe lên xe.
Không ngờ vị đại thúc da đen kia cư/ớp trước một bước tiến lên, bàn tay to đặt lên cửa xe của Miêu Miểu, đem cánh cửa vừa mới mở được một khe hẹp lại đóng sập lại.
Miêu Miểu cảm nhận được sức lực khổng lồ của đối phương, tim bắt đầu đ/ập thình thịch lên. Cô ấy không muốn cùng người khác trực diện xung đột, đặc biệt là tình huống vừa nhìn đã biết mình yếu thế. Nhưng cô ấy ngay cả trốn cũng không thể trốn, ngọn lửa trong lòng càng ch/áy càng mạnh.
“Đại thúc, em còn phải đi đón hành khách, mời anh để em lên xe.” Lúc này Miêu Miểu vẫn còn có thể lịch sự nói chuyện với đối phương.
Nhưng vị đại thúc kia nhìn thấy bộ dạng Miêu Miểu nói năng nhẹ nhàng, thấp thỏm bất an, bắt đầu được nước lấn tới.
Hắn muốn cư/ớp lấy điện thoại của Miêu Miểu, miệng nói: “Đón cái gì khách, loại ngoại hành như em đừng chen vào nữa, đưa số điện thoại hành khách cho tôi, tôi đi đón.”
Miêu Miểu bị bàn tay to đột ngột vươn tới của hắn dọa gi/ật mình, lùi về sau hai bước, lớn tiếng hỏi: “Anh làm gì vậy?”
Miêu Miểu đối với hành vi của hắn cảm thấy vô cùng phẫn nộ, sắc mặt cũng trầm xuống, hung hăng trừng hắn.
Bị Miêu Miểu trừng như vậy, vị đại thúc da đen cảm thấy không vui: “Tôi chẳng phải giúp em bận sao, nhìn em nha đầu tuổi trẻ thế này còn phải chở hành khách.” Nói rồi, hắn còn muốn vươn tay đòi số điện thoại hành khách.
“Đây là đơn em nhận! Anh dựa vào đâu mà cư/ớp đơn của em!” Miêu Miểu hét lên. Đối với loại hành vi đưa tay của kẻ này, Miêu Miểu lần đầu tiên cảm thấy tức đến phổi muốn n/ổ tung.